Tờ rym 30-31

Đời là dì ghẻ, nhưng cuộc sống sẽ mang lại những điều bất ngờ.

30

Thường thì khi bạn tuyệt vọng nhất, cuộc sống sẽ mang lại cho bạn những điều bất ngờ nhất.

Quý vị độc giả đều tưởng tác giả lại bỏ hố không thèm lấp nữa có phải không? Sai rồi! Đằng đẵng 8 tháng trời, chị lại quay về lấp tiếp.

Mọi người đã quên diễn biến chưa? Chi bằng mình ôn lại một chút. Tóm lại là: ngày nảy ngày nay có một cái trym, nó gặp một cái trym, lại gặp một cái trym khác, rồi lại xuất hiện một cái trym khác nữa, cuối cùng cả bọn đều biến thành trym gay……

Độc giả thân mến. Ngoài câu chuyện kể trên xin đừng quên tác giả đã bẫy mọi người, nói tháng 10 sẽ kết thúc bla bla … như thế nào! Từng phút từng giây xin hãy nhớ mình bị cho ăn hành thế nào. Nếu không truyện này sao thành truyện ngược thân ngược tâm được.

Mặc dù đã qua 8 tháng, nhưng ngoài truyện tác giả đổi sang một cái bút danh khác vừa dễ thương vừa thiếu nữ ra thì chẳng có cái vẹo gì thay đổi cả.

Sau nửa năm, chúng ta nghênh đón chương 30 đã được mong đời từ lâu. Ai không xem ếu phải người (thành trym chắc = =) ……

—–

Cái đoạn phía trên ai viết vậy!? Hình như có sinh vật thần bí nào đó cứ chen ngang vào mấy câu tâm sự của mình thì phải?

Trở lại truyện chính. Bởi vì cái miệng rộng của sếp mà chủ nhân muốn nghỉ việc.

Sếp năn nỉ ỉ ôi không được, cuối cũng cũng giở chiêu mặt dày: “Tần à, anh làm thế cũng đều vì em mà.”

Sau 8 tháng, mọi người vẫn chưa quên họ của chủ nhân mình chứ?

Chủ nhân: “Anh rêu rao chuyện này khắp nơi còn nói là vì tôi sao? Vậy ngày mai tôi nói cho mọi người biết anh là gay có được không?”

Sếp gật đầu lia lịa: “Được!”

Chủ nhân: “……”

Đồ trơ trẽn…… Mình quả thực đã đánh giá thấp độ dày của da mặt sếp. Quả không hổ danh là chủ nhân của Chọt Cúc Mày. Xem chừng Chọt Cúc Mày không phải là con nuôi của lão thật (?)

Sếp: “Anh tưởng, nếu mọi người đều biết bệnh tình của em thì sẽ chẳng có ai quyến rũ em nữa……”

Đệch Mợ! Vì cái lý do chó má này mà mày loan tin phỉ báng hả? Lên nóc tủ đi! Thằng top chính thức đảm bảo không phải mày! Mà nếu có là mày thì độc giả cũng gạch đá cho chết!

…… Ấy chết! Sao lại có dòng ‘top chính thức’ ở đây nhỉ!? Lỡ mồm… lỡ mồm……

Chủ nhân phẫn nộ nói: “Anh không có tâm hả?”

Sếp: “Tâm anh ở chỗ em mà.”

Chủ nhân: “Đâu?”

Sếp đặt tay lên ngực chủ nhân, bóp nhẹ (?), dịu dàng nói: “Ở chỗ này.”

DCMN!?! CLGT!?? Định giở chiêu ‘dịu dàng nhỏ nhẹ’ sao? Không được! Mình cũng phải ra chiêu ‘cười gian ác’ dọa hắn – Đệch, cười thì chảy nước tiểu mất!

Chủ nhân lập tức cầm lấy tay lão. Sếp chưa kịp tỏ vẻ vui mừng gì thì chủ nhân đã tiện tay ném sang một bên.

Chủ nhân lạnh lùng nói: “Ném rồi.”

Sếp: “……”

Há há há há… há há há há. Mình cười chảy nước tiểu mất! Nếu tâm lão ở trong tay chủ nhân thật thì giờ này đã bị ném dính vô tường tòa nhà đối diện rồi. Muốn gỡ cũng chẳng gỡ nổi!

31

Chà đạp trái tim mong manh như thủy tinh của sếp xong, chủ nhân lập tức rời văn phòng, bỏ lại một câu: “Đơn từ chức mai tôi gửi đến.”

Sau đó, chó lại bị cắt tiết nữa. Chủ nhân vừa bước ra ngoài, sếp đã khóc sướt mướt lao ra, kéo tay ảnh: “Tần, em … đừng… đi…!”

Chủ nhân: “……”

Nhân viên trong công ty: “……”

= o = Nói thật, nếu mình mà có tay, chắc mình ném bùn bê bết vào mặt lão mất! Đồ mặt dày không biết ngượng!

#Sếp mình sao ngu vậy#

#Máu chó quanh ta#

#Sao lão thích diễn trò thế#

#Trong 3 thằng top, lão ngốc nhất#

#Series phim truyền hình dài tập# ……

Sếp nắm chặt tay chủ nhân. Chủ nhân giật cũng không giật lại được, giật cũng không giật lại được, giật cũng không giật lại được……

Cuối cùng chủ nhân nhìn ánh mắt tròn xoe 0 0 của quần chúng nhân dân xung quanh, tức giận nói: “Anh bỏ tay ra!”

Sếp: “Không! Em phải đáp ứng anh, đừng từ chức mà Tần! Ô ô ô ô, anh sẽ tăng lương cho em!”

Chủ nhân mặt lạnh tanh: “Không cần.”

Sếp: “Hay để anh thăng chức cho em! Thưởng cuối năm gấp đôi!”

Chủ nhân: “Không cần.”

Đám nhân viên trong công ty: “O O  O O  O O  O O  O O  O O …….”

Mặc dù nhân viên trong công ty rất nhiều nhưng cũng không cần dùng nhiều ‘O O’ đến vậy để mô tả ánh mắt mọi người chứ, tác giả? Chị gõ nhiều ‘O O’ như vậy thì độc giả nào bị hội chứng sợ lỗ đọc kiểu gì bây giờ? Chị không biết người đọc truyện này thích nhất là bắt chước những câu ‘độc gia bí kíp’ trong đây để bình luận sao? Đến lúc đó cả màn hình đều là mắt với mắt thì ai chịu trách nhiệm hả?

Sếp nhìn đống mắt tròn xoe đó, ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Nhìn cái gì hả? Chưa thấy chuyện bí mật văn phòng bao giờ à?”

Đám nhân viên trong công ty: “……”

Có câu “Không sợ đối thủ mạnh tựa thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo”. Còn mình thì thấy đối thủ ngu như heo mới là đáng sợ nhất. Lão là chuyên viên dìm hàng cao cấp đúng không? Lão thù chủ nhân đúng không? Đáng nhẽ mình nên nhận ra từ sớm mới đúng!

Thế này thì… chủ nhân mà chịu ở lại thì mình cặp với trym lão luôn! Thề!

Quả nhiên, chủ nhân nổi giận đùng đùng: “Anh không cần nói gì nữa! Tôi sẽ viết đơn từ chức ngay lập tức!”

Sếp: “Đừng! Đừng mà em!!”

Chủ nhân gằn từng chữ: “Xéo – mẹ – mày – đi!”

= = Lãi rồi, Sếp ơi. Mình hiếm khi thấy chủ nhân chửi người khác như vậy lắm.

8 thoughts on “Tờ rym 30-31

  1. Pingback: chỉ để đọc, xong sẽ xóa 15 | fraymoon

  2. sao càng đọc càng cảm thấy e Tần giống top nhỉ???!!!!! O O nhưng TMC thì chỉ có làm bot thui O O thật mâu thuẫn = =
    O O công nhận thích mấy câu ” độc gia bí kíp ” của tác giả ghê =))))

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s