Tờ rym 16-17

Trym to dễ gãy!

16

Nghe nói, thằng đàn ông nào gãy trym kiếp trước đều là một bãi holy shit bị chúa từ bỏ.

Vầy thằng nào đi tra baidu tại sao trym có thể gãy quả thực chính là một bãi shit bị chọt te tua.

Chủ nhân đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật, run rẩy lôi điện thoại ra, vào baidu gõ: Thể hang bị chấn thương có ảnh hưởng đến sinh dục không?

Đạp một phát mà khiến cho con trai bạn thân của mẹ mình đoạn tử tuyệt tôn… Ảnh không gánh nổi trách nhiệm này.

…… Cơ mà mình nghĩ, nếu anh bác sĩ và chủ nhân thành một cặp thì kết cục cũng là đoạn tử tuyệt tôn…

May mà Baidu cô nương nói cho anh biết, phẫu thuật xong sẽ không ảnh hưởng đến đường sinh lý hay sinh dục đâu ~~~~~~ (trả lời mà uốn éo thế kia không biết có vấn đề gì không…?)

Đoạn này mình muốn phổ cập giáo dục một chút. Gãy dương vật theo lời em y tá là chỉ thể hang (ống dẫn máu giúp dương vật cương) bị tổn thương. Nói gãy dương vật chỉ là nói một cách hình tượng thôi. Giải thích rõ ra thì chính là lúc trym đang cương thì bị một lực ngoài cực mạnh tác động lên nó khiến lớp bạch mô bao bên ngoài thể xốp, thể hang bị rách, tạo ra một tiếng rắc gãy gọn như tiếng xương gãy. Há há há há… há há há há…

Lúc đó, trym sẽ xụi lơ ngay lập tức! Há há há há… há há há há…

Nó còn tạo ra một cơn đau dữ dội, trym sưng to, bầm tím. Người bị hại thì kêu gào thảm thiết, hung thủ thì luống cuống chân tay vân vân và vân vân. Há há há há… há há há há…

Lúc đó phải làm phẫu thuật mới khỏi được.

Phải rạch mở vùng dập vỡ, tìm chỗ rách khâu lại. Phẫu thuật xong, dưỡng thương 6 tháng là có thể khỏi hẳn. Nói cách khác, 6 tháng không thể hoạt động tình dục. Há há há há… há há há há…

(Tư liệu do baidu cô nương hữu tình cung cấp)

Câu chuyện này nói cho chúng ta biết…

Xã hội pháp quyền! Cưỡng bức có tội!

Sau đó, mẹ chủ nhân và dì cũng tới.

Dì khóc nức nở: “Tai họa gì thế này……”

Mẹ chủ nhân: “Mày làm gì mà thành ra như thế?”

Chủ nhân: “… Cháu xin lỗi…”

Dì lau nước mắt: “Không sao. Dì biết, dì không trách con. Dì biết nó như thế từ trước rồi. Xảy ra chuyện thế này, dì phải là người xin lỗi mới đúng.”

Dì ơi! Dì sớm biết con dì là gay còn bảo hắn thân thiết với chủ nhân!? Dì ơi dì nói đi… dì có ý gì đây?

Nhìn bộ dạng chủ nhân hình như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng anh ấy ỉu xìu nói: “Không sao ạ.”

Mà mẹ chủ nhân dường như cũng chẳng thèm để ý: “Mày liệu mà xin nghỉ phép chăm nom anh mày. Cũng may bác sĩ nói không ảnh hưởng đến đường con cái. Mẹ với dì về quê chơi. Lúc lên nếu để mẹ biết anh mày lại có chuyện gì nữa thì cứ liệu thần hồn.”

Dì phẩy phẩy tay: “Không sao! Không sao! Có con hay không cũng không sao. Vậy nhé con! Bọn dì đi đây! Anh con dì giao cho con đó.”

Nói rồi hai người tay nắm tay đi mất hút…….

Dưới con mắt mình thì, nếu tác giả muốn viết một truyện liên quan đến truyện này thì có thể viết một bộ yuri… Mọi người hiểu mà.

Chủ nhân ngơ ngác đứng đực ra đó, chán ngán che mặt lại.

Y tá: “Người nhà bệnh nhân đâu?? Vào đi! Anh kia… gọi anh đó! Đừng che mặt lại nữa!”

Chủ nhân: “……??”

Y tá: “Anh nhìn gì!? Gọi anh đó. Phẫu thuật thành công! Người nhà vào thăm được rồi.”

Chủ nhân: “……”

Chủ nhân ngần ngừ hỏi: “Anh… không sao chứ?”

Anh bác sĩ: “…… Đau.”

Chủ nhân: “…… Em xin lỗi…”

Anh bác sĩ: “Ô ô ô ô ô! Anh phải nằm bao lâu đây!? Danh dự bị bôi nhọ, muốn đi làm cũng không đi nổi. Ngày thường đừng nói sóc lọ, đi vệ sinh cũng cần người giúp……”

Đậu má! Một tràng Ô ô ô ô ô kia là cái quái gì?! Đồ gay đáng chết!!!!

Chủ nhân sa sầm mặt cắt ngang lời hắn: “Mẹ em và mẹ anh vừa tới xem! Lúc anh nằm viện, em sẽ xin nghỉ phép chăm sóc anh. Để em gọi cho sếp xin phép!”

Nói rồi chủ nhân rút điện thoại ra. Anh bác sĩ vội cản lại, chân thành đề nghị: “Để anh xin hộ em.”

Anh bác sĩ cầm điện thoại tìm trong danh bạ một lúc lâu cũng chẳng tìm được cái nào liên quan đến ‘sếp’ cả.

Chủ nhân: “Anh tìm từ ‘cầm thú’ ấy.”

Anh bác sĩ: “……”

Điện thoại đổ chuông. Giờ đang là nửa đêm.

“Alo? Làm sao vậy? Đêm hôm khuya khoắt xảy ra chuyện gì thế?”

“Chào ngài…”

Sếp cắt lời: “Anh là ai?”

Bác sĩ: “Tôi là bác sĩ bệnh viện Nam khoa XX.”

Sếp giật mình: “Anh… anh sao lại……”

Bác sĩ: “Nhân viên của ngài đang ở bệnh viện của chúng tôi. Tôi gọi điện xin nghỉ phép dài ngày hộ cậu ấy.”

Sếp lạnh người: “Cậu… cậu ấy……”

Bác sĩ đau lòng: “Vâng, xin nghỉ phép vì có việc.”

Sếp hoảng hốt hỏi: “Được thôi… nhưng mà sao không phải xin nghỉ bệnh……”

Bác sĩ cúp máy.

Chủ nhân: “……”

Mình: “……”

Không ngờ… chuyện này cuối cùng vẫn bị truyền ra ngoài = =.

Có miệng cũng chẳng thể giải thích được. Bởi vì… chủ nhân… anh ấy thật sự bị… xuất tinh sớm……

17

Ui da~~~ Giết cả lũ giờ! Ai biểu chọt chọt thì sẽ có chương mới hả??? Chọt người ta bi đau hết rồi nè.

Đừng chọt nữa. Quý vị chọt mình đến viêm tuyến tiền liệt, tác giả cũng chẳng đổi mới đâu!!!

——

Lần trước đang nói đến đoạn, chủ nhân bị anh bác sĩ bôi nhọ đặt lời. Nhưng cả mình và chủ nhân đều là người dễ tính, sẽ không so đo gì với kẻ bị gãy trym đâu. Há há há há…… há há há há……

Cho nên giờ làm việc buổi sáng vừa kết thúc, chủ nhân lại gọi cho đồng nghiệp, định nhờ hắn hoàn thành nốt mấy việc đang còn dang dở.

Chủ nhân: “Tiểu Dương đấy à?”

Tiểu Dương (kích động): “Tao nghe nói mày đi bệnh viện Nam giới chữa bệnh!”

Chủ nhân: “……!???”

Shit! Fuck! Đệt! Chưa đến nửa ngày đúng không? Tin đồn sao mà lan nhanh thế!?

Tiểu Dương (tiếp tục kích động): “Ai cũng hỏi mày bị bệnh gì? Nghiêm trọng không?”

Chủ nhân: “……”

…… Đừng kích động nữa được không? Ai không biết còn tưởng anh đang nứng kìa.

Tiểu Dương: “… Ê? Không sao chứ? Mọi người cũng lo cho mày mà. Mà chắc… không phải bệnh … khó nói đâu nhỉ? Ờ thì… tao biết một phương thuốc ta… chuyện trị liệt……”

Chủ nhân: “…… Bảo rồi! Tao không sao hết. Để sau đi!”

Chủ nhân chán nản bàn giao công việc rồi gọi cho sếp.

Chủ nhân: “Ê?”

Sếp: “…… Anh xin lỗi.”

Chủ nhân: “……”

—–

Gần đây chủ nhân thường dùng “……” để thay thế câu nói. Rất nhiều độc giả nghi ngờ đây liệu có phải một cách ăn gian từ nữa hay không.

Dù sao mỗi chương của tác giả chỉ có hơn ngàn chữ, xuống dòng chia đoạn nhiều liên miên làm người ta tưởng máy tính của chị hỏng nút enter rồi chứ. Độc giả nghi ngờ như thế cũng không phải là không có lý!

Nhưng chỉ mình mới hiểu, cõi lòng chủ nhân mình mới u sầu làm sao, đau khổ đến độ muốn hộc máu luôn.

Kẻ lù đù như chủ nhân, chỉ có nước dùng “……” mới có thể thể hiện tâm trạng của mình.

Cái này đúng thật là…… chấm chấm, chấm chấm, lại chấm chấm!

Mình cũng thấy chỉ dùng “……” để thể hiện không thôi có hơi đơn điệu. Cho nên thi thoảng chúng ta có thể dùng cách khác thay thế. Mà số chữ ăn gian cũng nhiều hơn thì phải…

—–

Sếp: “Chỉ là lúc anh xin phép hộ em… vô tình lỡ miệng…”

Chủ nhân lại chấm chấm, chấm chấm, lại chấm chấm, sau đó không nói câu nào cúp luôn.

Người tính không bằng trời tính. Dù sếp không phải là kẻ hay buôn chuyện cố ý tung tin này ra, nhưng lão vẫn là một thằng trời đánh không biết kéo khóa miệng lại.

Lúc này, anh bác sĩ bỗng nói: “Dìu anh đi toilet.”

Chủ nhân chấm chấm, chấm chấm, lại chấm chấm.

Đương nhiên, ảnh không thể giống mình há mồm chửi xoen xoét: ĐCMN! Mày gãy trym chứ có phải gãy chân đâu mà đòi dìu.

Anh bác sĩ dùng cái mặt như bị táo bón nhìn chủ nhân. Chủ nhân chẳng còn cách nào khác đành phải dìu hắn vào toilet.

Anh bác sĩ đứng trước bồn cầu, dứ dứ thân dưới.

Chủ nhân: “……?”

Bác sĩ: “Giúp anh cái.”

Chủ nhân: “Tay anh cũng gãy luôn hả?”

Anh bác sĩ u uẩn: “Chẳng biết… sau này sinh lý của anh có bị ảnh hưởng không nữa…”

Mình đoán trong lòng chủ nhân thể nào cũng đang gào thét: Baidu nói, không ảnh hưởng…

Nhưng chúng ta không thể loại trừ trường hợp thương nặng quá nên cũng sẽ ảnh hưởng đôi chút……

Thế nên chủ nhân yên lặng kéo quần hộ hắn.

Một con trym to tướng ngăm đen cường tráng quấn băng trắng lốp theo thế Mãnh Hổ Lạc Địa hung hãn lao ra.

Đệt! Sao mình đã chuyển thành con mắt của thượng đế rồi.

Gian lận thì cũng phải một vừa hai phải thôi chứ!

Nói chung thì Trym Tây rởm đã được xổ lồng! Đệch, gãy xong sao thành lớn thế này!

…… này là bị sưng đúng không? Hay do băng quấn kỹ quá nên mới không nhìn rõ hình dạng……

Tóm lại là thằng này to như được Photoshop.

Ngay khi chủ nhân nâng hắn lên – Sao phải nâng á? Người nào nâng người đó biết – hắn ngẩng đầu, rên một tiếng khoan khoái.

…… Đồ cầm thú!

Chủ nhân cứng ngắc, thì thầm: “Y tá bảo cương lên không có lợi cho quá trình hồi phục sau phẫu thuật.”

Anh bác sĩ: “……”

Cái này 100% là nói xạo. Baidu không đề cập đến vấn đề này.

Hơn nữa bác sĩ cũng đâu có thể khống chế muốn cứng thì cứng muốn mềm thì mềm được – mình còn không thể nữa là.

Trym Tây rởm thở dài u uất, vừa xả vừa nói: “Em phải chịu trách nhiệm.”

Mình: “Tôi thấy giờ anh tốt lắm. Còn lớn hơn nữa.”

Trym tây rởm: “Lớn cũng có cái khó của lớn.”

……. Đồ chảnh chó!

Thằng mặt dày trơ trẽn! Thằng no sao biết thằng đói thèm!

Mình: “Đúng vậy! Khoai lớn dễ bị cho vào nồi! Lớn quá thì dễ gãy! Anh cẩn cmn thận lại bị gãy nhiều thành quen!”

5 thoughts on “Tờ rym 16-17

  1. Mình đọc đã lâu mà đọc nhanh quá không kịp bấm like :))) Bây giờ quay lại like từng chương nhưng lại như cũ nữa rồi :)) Cám ơn chủ nhà nhé :))))

  2. Pingback: chỉ để đọc, xong sẽ xóa 8 | fraymoon

  3. Lần đầu tiên được temmm \(≧∇≦)/
    Cảm ơn bạn nhiều lắm, đọc truyện này làm mình cười bò lăn bò càng luôn, tối nào cũng chờ để đọc, giải tỏa stress sau nguyên một ngày ôm đồm tiểu luận >_<

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s