Tờ rym 11-12

Mình gian lận chứ sao

11

Nghe nói có độc giả phản ánh, chương trước có lỗi to bự chảng.

Tại sao chủ nhân chưa tụt quần mà mình và thằng Trym Tây rởm lại có thể nhìn nhau nói chuyện được?

Bởi vì……

Mình – gian – lận – chứ – sao.

Không gian lận thì mỗi lần mình lại phải thò đầu ra. Không chóng thì chày chủ nhân cũng thành siêu nhân lộ hàng mất Ọ o Ọ. Nên quý vị độc giả xin hãy quen dần với màn gian-lận-hổng-thèm-giấu này đi  ╮(╯▽╰)╭

(Được rồi, tác giả! Chị còn định ngớ ngẩn đến mức độ nào nữa)

—–

T^T Trở lại câu chuyện, mình càng nhìn thằng Trym Tây rởm càng thấy ngứa mắt.

Đây là cái trym thứ ba mình vừa nhìn là đã thấy khó chịu rồi.

Hai cái trước khiến mình ngứa mắt đúng là Đầu Bự và Chọt Cúc Mày.

………………

…… FUCK! Chẳng lẽ hắn cũng là trym gay =__=

Không xong! Câu chuyện chẳng những càng ngày càng bỉ ổi hạ lưu dâm dê, giờ còn định chuyển sang hướng NP nữa…

Thường thì mấy quyển tiểu thuyết như thế này trên Tấn Giang đều bị censor gặm sạch.

Trym Tây rởm còn nói ‘Fuck you’ với mình. Mặc dù câu kia giống như câu ‘Mẹ mày… họ gì?’ đều là câu chửi, nhưng chúng ta không thể phủ nhận nó cũng có thể chỉ trần thuật một ý gì đó.

Nhưng trong tình huống này, mình chẳng làm được gì cả.

Giờ đây, mình vô cùng hận cái sức trói gà không chặt của mình. Thiệt mà, 3 con trym gay kia, mình ếu thắng được thằng nào hết á.

Huống hồ……

Mình ủ rũ.

Mình còn ra sớm T^T……

Quý vị độc giả có thể sẽ an ủi mình, ra sớm với chuyện trym gay có ý với mình chẳng liên quan gì đến nhau cả.

Sai lầm! Liên quan rất lớn là đằng khác.

Đầu tiên, nếu mình ra sớm, lại bị trym gay để ý, vậy theo lý thuyết thì mình sẽ… bị đè =__=.

== Đến đây xin được dừng lại vài giây để giảng về lý thuyết trym chia top-bot như thế nào ==

Đàn ông làm giỏi hay không rất quan trọng, lâu hay không càng quan trọng.

Một cái trym ra sớm thì không có khả năng làm top, không có khả năng đè thằng nào hết!!!

Tiếp theo……

CMN, nếu không phải do mình ra sớm, sao chủ nhân phải đến bệnh viện? Không đi bệnh viện, sao bắn đầy mặt anh bác sĩ? Từ nay bọn mình thành mối duyên oan nghiệt, từ 3P chuyển sang đại lộ 4P…… Aaaaaa!

Bị trym gay ép buộc đã đành, lại còn phải làm bot!

Mình nghĩ so với việc làm một con trym gay, điều làm mình càng khó có thể tiếp nhận là mình bị đè!!!

Đây đúng là sự sỉ nhục của một con trym.

Đúng là đời người khốn khổ……

Nhầm, nói theo cách nói của bọn mình thì phải là:

Đời trym khốn khổ.

12

Trong khi mình đang u sầu rười rượi, chủ nhân cùng anh bác sĩ vừa lên chức onii-san đã cùng nhau về phòng khách.

Mẹ chủ nhân: “Bọn bây nhớ phải đối xử tốt với nhau. Năm đó bọn mẹ coi nhau như chị em ruột, thân thiết không nói hết được.”

Dì: “Đúng! Đúng! Làm anh phải chăm sóc em cẩn thận vào.”

Mẹ chủ nhân đột nhiên cười ‘hích hích’ (…… Cười thế nào mà……) : “Nhắc mới nhớ, nếu bọn bây là một nam một nữ thì……”

Con xin mẹ, đừng nói mấy câu như “năm đó cho bọn bây đính ước từ nhỏ”……

Thiệt mà mẹ, giờ không còn phổ biến nữa đâu……

Dì: “Mình cũng nhớ. Bọn con đã được đính ước từ nhỏ đấy.”

Chủ nhân: “…… =__= ||”

Mình: “…… =__= ||”

…… Ếu còn sức mà cựa quậy nữa……

Cơ mà, chẳng lẽ mình còn phải cảm thấy may mắn, mẹ chủ nhân không đề xuất mấy ý kiến như “nếu tụi nó đều là nam thì nuôi bọn nó thành một đôi gay, đều là nữ thì nuôi thành một cặp les, một nam một nữ thì cho tụi nó kết nghĩa”

Điều này chứng minh cái thế giới đầy máu chó này còn có đường cứu?

Nhưng chủ nhân đã bị mấy chậu máu chó dội cho ngu cả người rồi.

Anh bác sĩ hào sảng ôm vai chủ nhân: “Nếu đã đính ước từ nhỏ, bọn con càng nên thân mật với nhau mới đúng.”

Mình: Kế tiếp mẹ chủ nhân thể nào cũng giữ anh bác sĩ ở lại vài ngày……

Mẹ chủ nhân: “Vậy thì cháu ở lại nhà cô mấy ngày đi!?”

Giờ mình chỉ hộc được hai chữ: hờ hờ…

Mình vẫn nghĩ… ngượng quá chừng… mới có thể cười kiểu ‘hờ hờ’ thế này……

Hờ hờ.

Anh bác sĩ hào sảng đồng ý lời mời của mẹ chủ nhân ngay tắp lự.

…… Mọi người nói, có ai không biết khách khí như hắn không? Chẳng thèm lịch sự từ chối gì cả, nhỡ người ta chỉ mời lấy lệ thì sao?

Đoạn trơ mặt nhất còn ở phía sau.

Chủ nhân: “… Mẹ, nhà mình chỉ có hai cái giường thôi.”

Mình… mình đã đoán được mẹ chủ nhân nhất định sẽ bảo “Hai đứa bọn bây ngủ cùng nhau đi!”

Nhưng mình không ngờ……

Anh bác sĩ đã nhanh chân giành trước.

“Để tụi con ngủ cùng nhau.” Bác sĩ cười giả lả nói.

Đồ trơ trẽn…… dùng cái giọng ‘Cháu không ngại đâu’ mà nói câu đó……

Chủ nhận: “…… cũng được.”

Mình là trym của chủ nhân.

Hôm nay mình nhận ra rằng, mặt dầy nhất không phải chị tác giả kiếm đại lý do nào đó lấp lỗi che miệng độc giả, mà là thằng cầm thú giả danh trí thức kia.

Mình đang nghĩ, đêm nay mình ló đầu ra nhìn thằng bác sĩ rờ mó chủ nhân…

Hay là tiếp tục dùng con mắt của thượng đế!?

7 thoughts on “Tờ rym 11-12

  1. Pingback: chỉ để đọc, xong sẽ xóa 6 | fraymoon

    • không khác, ko nghĩ lại đc đứa bạn giới thiệu cho bộ siêu siêu BT như thế này +_____+ nhưng mà công nhân càng đọc càng thấy hay :v :v :v

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s