Tờ rym 05-06

Bị người bôi nhọ là ‘xuất tinh sớm’

05

Mình biết, chắc chắn có rất nhiều trong số quý vị độc giả đây đang cầu mong tới ngày mình bị ‘thịt’.

Người ơi đừng mơ mộng nữa! Mình là trym! T-R-Y-M!

Thằng nào chọt được mình! Trừ khi trym già Chọt Cúc Mày có thể thu nhỏ đến độ chọt được vô lỗ nhỏ trên đầu mình – Aida~~ xấu hổ ghê, thế thành SM bạo dâm nặng đô cmnr.

Nói chung thì, cõi lòng tịch liêu của thằng muôn đời làm top các người không hiểu được đâu.

—–

Chọt Cúc Mày cũng tỏ vẻ hắn cũng ếu hiểu gì sất. Hắn hình như rất muốn đè mình ra làm một trận, nên bắn xong rồi lại cương lên rất nhanh.

Bởi vì chủ nhân của mình phản kháng dữ dội nên hắn không thể chọt vô hoa cúc của ảnh. Mặc dù theo quan sát của mình thì hắn có hứng thú với mình hơn là đóa cúc kia.

Chọt Cúc Mày ngạo mạn giải thích, vừa rồi chỉ là do hắn lâu rồi không hành sự.

Mình ếu tin. Mình cũng lâu rồi không hành sự, 15 năm chứ có ít ỏi gì. Có thấy bị ra sớm gì đâu?

Cho nên, mình tin rằng Chọt Cúc Mày quả thật đã lâu không xả – nếu không hắn đã không chạy rông ngay tại văn phòng thế này – nhưng bệnh ra sớm của hắn khẳng định không phải vì nhịn đã lâu nên mới thế.

Thế nên, mình dùng ánh mắt thương hại nhìn hắn: “Không nên giấu bệnh sợ thuốc!”

“Đúng vậy, không nên giấu bệnh sợ thuốc…” Hắn lặp lại, rồi làm thế Mãnh Hổ Lạc Địa…

… Đậu má! Mình tuyệt đối không thừa nhận mình bị cọ đến độ bắn vài lần và trung bình cứ hai phút lại ra một lần đâu!

Mình không bị xuất tinh sớm!

Đúng là đau hơn hoạn! Chết! Nhầm! Phủi phui cái mồm quạ đen này.

Hiển nhiên, chủ nhân của mình vô cùng xấu hổ trước biểu hiện kém cỏi của trym ảnh. Anh nâng thân hình dặt dẹo của mình dậy, đau lòng mà khóc…

T^T Mình cũng muốn khóc!

Lão sếp đắc chí kéo quần lên, định ôm chủ nhân vào lòng.

Chủ nhân ngước đôi mắt đỏ hồng lên, thê thảm nhìn lão, sau đó…

Auuuu! Mình thực sự… muốn nhắm cmn mắt lại.

Một cước ‘đoạn tử tuyệt tôn’…

Nhìn thôi cũng đủ đau bi rồi. Quả này so với quả bóp ‘đoạn tử tuyệt tôn’ cho thằng Đầu Bự còn kinh khủng hơn gấp bội.

Thiệt là bõ tức! Chủ nhân của mình đúng là sát thủ diệt trym.

Tàn nhẫn với bản thân, đối với kẻ thù còn tàn nhẫn hơn.

06

Sau hôm ấy, chủ nhân không đi làm nữa.

Ảnh yên lặng 3 ngày, rồi mở máy tính, vào baidu tìm kiếm: phương – pháp – trị – bệnh – xuất – tinh – sớm…

Âu đệt!? Tìm làm gì rứa!? Tìm sai rồi phải không? Lúc này đáng nhẽ phải tìm ‘100 cách đề phòng gay’ mới đúng chứ?

Mặt mình nhòe nước!

Mình không ra sớm mà, mình hổng muốn đi khám! A a a a a a… Mình không muốn đâu…..

Đúng lúc này, tiếng chủ nhân nhẹ nhàng vang lên, như từ thinh không vọng lại: “Hầy… thôi thì đi khám vậy! Không nên giấu bệnh sợ thuốc!”

Giấu – bệnh – bỏ – thuốc…

… Mình khóc.

Chủ nhân mặt buồn rười rượi ghi lại địa chỉ bệnh viện chuyên khám bệnh Nam giới, rồi ra ngoài.

Mình nằm trong đũng quần của ảnh mà nức nở.

Oa oa oa oa… thế này là thế nào?

Đến nơi, chủ nhân yên lặng lấy số đăng ký rồi ra băng ghế ngoài khoa Nam học xếp hàng. Mấy ông ngồi bên cạnh đều trông gầy gò vàng vọt, nhìn mặt là biết suy thận. Nhìn thẻ ghi số thứ tự trong tay: số 22.

Hai thằng hai – Hai thằng ngu…

Một là chủ nhân, một là mình.

Xếp hàng một lúc lâu, chủ nhân cuối cùng cũng nặng nề lê bước vào phòng khám.

“Mời ngồi! Bệnh gì vậy?”

Chủ nhân ậm ừ một lúc, ngập ngừng trả lời: “… Xuất tinh sớm.”

Mình lại càng đau lòng hơn. Mình không có ra sớm mà….

Bác sĩ nói: “Kể chi tiết các chứng trạng. Bắt đầu từ lúc nào? Có hiện tượng đặc biệt gì không?”

“Bắt đầu từ ba hôm trước. Hơn nữa mấy ngày nay nó cứ chảy dịch trong suốt…”

… Đó không phải là dịch trong suốt. Đó là nước mắt đau lòng của em đó, anh có hiểu không T^T?

“Cởi quần để tôi khám.”

3 giây sau, người mình lành lạnh. Mình lại thò đầu ra.

Lúc này, bởi vì thời gian dài chìm đắm trong đau thương và nước mắt, cả người mình đỏ bừng, trên mặt còn mang theo những dòng lệ tuyệt vọng chưa kịp khô.

Anh bác sĩ mang kính gọng vàng ngồi xổm xuống, lại gần nhìn chằm chằm vào mình.

Oh shit! Đừng nhìn gần như thế! Nhìn cái ếu gì hả? Chưa thấy trym to như vầy bao giờ à?

Nhìn thôi không đủ, hắn còn đeo găng tay vào, cầm lấy mình tỉ mỉ quan sát, sờ trái sờ phải, thỉnh thoảng còn hỏi một câu: “Nhột không?” “Đau không?”

Xin lỗi, em chỉ là một cái trym.

Cho nên, mình cương cứng.

Chủ nhân có hơi xấu hổ. Bác sĩ thì vẫn thản nhiên, sắc mặt bình thường tiếp tục nghiên cứu mình, lại còn lấy tay chà chà đỉnh đầu mình nữa…

Thế nên… 2 phút sau… mình khóc… Ói ra rồi.

Cái này… quả thật… mình không cố ý… thiệt mà…

Chủ nhân: “… Anh xem. Nó ra sớm thật mà!”

16 thoughts on “Tờ rym 05-06

  1. Pingback: chỉ để đọc, xong sẽ xóa 3 | fraymoon

  2. sát thủ diệt trym
    hai thằng ngu
    Xin lỗi, em chỉ là một cái trym
    *ôm bụng lăn lộn* viết ra đc bộ này quả là thánh, edit mượt mà đến mức làm ta cười sái cả quai hàm

  3. “Nhìn thẻ ghi số thứ tự trong tay: số 22.
    Hai thằng hai – Hai thằng ngu…
    Một là chủ nhân, một là mình.”

    =))))) cười muốn tuột quần
    Em tờ rym đáng iu quá =)))

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s