Rổ rá cạp được thì cạp đi – 4

RỔ RÁ CẠP ĐƯỢC THÌ CẠP ĐI

Tác giả: Thụy Bất Tỉnh

Biên tập: lingsan

Beta: Sa Thủy

Mỗi ngày sẽ post một chương😄. Thân.

4

Otaku đều vô cùng vô cùng là đơn thuần.Không biết điều này đúng hay không. Dù sao Mạc Bắc cũng rất tốt bụng.

Hình như chẳng liên quan đến nhau gì cả. ┐(┘▽└)┌

Định gọi cho Ly Ly, Thẩm Nam rút điện thoại ra mới nhớ, vừa mới đổi máy, danh bạ vẫn còn đang lưu ở máy cũ chưa chuyển sang.

Mà máy cũ thì… ngay cả mở máy cậu còn không dám nữa là…

Không những sợ Giang An gọi tới, mà ngay cả cái thông báo những cuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn vừa nhận cậu cũng sợ.

Sợ đến đau lòng.

Thẩm Nam rúc mình vào chăn, lật qua lật lại, phiền ghê ha.

Tự vui vẻ? Lại nhớ đến hắn rồi.

Ngẫm đi ngẫm lại, Mạc Bắc tốt bụng ghê, ôn nhu lại hào phóng, biết chú ý đến người khác, cũng kiệm lời, dễ ở chung ghê gớm. Chỉ ngồi gần Mạc Bắc thôi cũng cảm thấy thoải mái rồi.

Uhm, lại còn là thẳng nữa, an toàn tuyệt đối luôn.

An toàn cái con khỉ.

Mạc Bắc bảo sẽ nuôi cậu… ờ thì… nuôi thật! Một ngày hai bữa, có rau có thịt, cơm canh đầy đủ, do chính tay Mạc Bắc nấu, ngon quên sầu.

Giờ Thẩm Nam thật chẳng có việc gì làm, ngay cả việc cắt xén mấy thứ cũng được miễn luôn – Mạc Bắc nói, ngón tay dân kỹ thuật quý giá vô vàn, phải được nâng niu bảo vệ cẩn thận. Cậu cũng đành câm lặng, chỉ thỉnh thoảng ngồi làm vài thứ (đối với cậu mà nói, nhắm mắt cũng làm được), lúc nào cần thì giơ chân đạp đạp vài cái, mỗi ngày rửa bát hai lần (cái này là do cậu chủ động yêu cầu), thời gian còn lại muốn làm gì thì làm. Mạc Bắc cho cậu dùng tủ sách và máy tính của y thoải mái, chẳng thèm tránh né hay giấu giếm gì cả, tỏ rõ khí chất anh đây quân tử thản nhiên, ngẩng lên chẳng thẹn với trời, cúi xuống không thẹn với đất.

Mấy ngày nay cứ như ở trên thiên đường, đời đẹp đến độ mỗi ngày bò lên giường Thẩm Nam đều cảm thấy mình thật tội lỗi, thế nhưng cứ lúc nào ở chung với Mạc Bắc thì cậu lại thoải mái đến mức chút xíu cảm giác tội lỗi cũng bay mấy tăm mất tích.

Giải quyết bữa tối xong, Thẩm Nam định đến bar HEY tìm Ly Ly tán nhảm, lần trước cậu quên béng đưa số điện thoại mới cho Ly Ly. Mạc Bắc vẫn còn lo lắng về chuyện rắc rối cậu đang vướng phải nên hỏi có cần y đi theo không.

Thẩm Nam cười bảo cậu rất ghét tiếng ồn nên ít khi đi bar, chắc chẳng ai đến đó túm cậu đâu.

Cuối cùng còn đế thêm một câu: nhỡ mà có thật, anh đi theo thì cũng chỉ thêm người gặp họa thôi, nhìn cái dáng cò hương thế kia…

Mạc Bắc bĩu môi, vào phóng bếp rửa bát.

Lê Ly Ly rất muốn đưa giẻ lau cho Thẩm Nam lau mặt: “Sao mày chăn được Bắc gia nhanh vậy! Đồ khỉ!”.

“Chăn bằng niềm, cậu ta thẳng băng có cong khúc nào đâu.”  Thẩm Nam dở khóc dở cười. “Chỉ vì cậu ấy tốt tính quá thôi.”

“Chuyện.” Ly Ly đắc ý như thể đang khen mình. “Cậu ta nghĩ ai là người tốt thì sẽ đối xử cực tốt với người đó.” Liếc ngang liếc dọc, cậu lại gần nhỏ giọng kể: “Bắc gia bênh vực bạn bè lắm. Trước có người đến sinh sự với tao, Bắc gia còn giúp tao xử lý thằng ấy một trận cơ. Mày không cần lo chuyện Giang An nữa đâu!”.

Vừa nghe thấy cái tên kia, Thẩm Nam chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa. Cậu ậm ừ đôi câu, nói cho Ly Ly biết số điện thoại mới của mình rồi đứng dậy định đi về.

Trước khi về, Ly Ly còn cẩn thận nhắc cậu: “Nghe bảo hắn đi tìm mày khắp nơi. Hai ngày trước, hắn còn đến cả triển lãm mỹ thuật để hỏi. Mày cẩn thận một chút vẫn hơn!”.

Thẩm Nam cười khẩy, m* nó, tao thích đi triển lãm mỹ thuật bao giờ vậy.

Danh bạ trong cái máy cũ hơn phân nửa là của đồng nghiệp trong công ty và những người có liên quan đến công việc của cậu, chỉ có một ít là chẳng có quan hệ gì với Giang An cả. Thế nhưng cái số cực ít đó, nếu đánh mất thì cậu cũng tiếc đứt ruột.

Tối đến rúc vào trong chăn tính đi tính lại, ngày hôm sau, Thẩm Nam đã làm một chuyện ‘tày đình’.

Cậu nhờ Mạc Bắc giúp cậu chép mấy số cậu bảo ra…

Mạc Bắc chẳng nói gì nhưng ánh mắt y nhìn cậu như thể sắp lôi cả dàn âm thanh bốn chiều ra để lải nhải câu

–  Đồ vô tích sự!

Số cần lưu không nhiều lắm. Mạc Bắc không quen dùng máy của cậu nên tìm  hơi chậm.

Lưu đến số thứ 6, có điện thoại gọi đến. Mạc Bắc ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Thẩm Nam. Sắc mặt cậu trắng bệch

Tiếng chuông được cài đặt riêng cho Giang An.

Mạc Bắc nhìn Thẩm Nam rồi lại nhìn cái điện thoại, ho ho vài tiếng thanh giọng, xoay người, bấm nút nhận cuộc gọi:

“Alô~~? Dạ… xin hỏi ai đấy ạ~?”.

Thẩm Nam nhũn người ngã lăn ra sàn.

Lực sát thương của cuộc gọi của Giang An, hoàn toàn kém xa so với việc… Mạc Bắc nói giọng nữ!!!

Giọng… thiếu… nữ…! Nhỏ nhẹ!! Êm tai!! Ngọt như mía lùi!!

Mặc dù đã cách xa cái điện thoại nhưng tiếng gầm gừ từ đầu bên kia vọng lại vẫn rõ mồn một, nhưng cái giọng nói ‘chết người’ của Mạc Bắc đã khiến Thẩm Nam ‘đơ’ toàn tập.

“Alô? Ai đấy ạ?”.

“Dạ ~ anh tìm ai?”.

“Xin lỗi ~ anh gọi nhầm số rồi ~~”.

“Không có ai tên thế đâu ~ Người ta vừa mới đổi điện thoại mà ~”.

“Anh đọc lại số xem nào? Ừm ừm ~ 133…… ý, đây là số của người ta mà ~”.

“Hay là anh viết nhầm rồi? Đây là điện thoại của người ta mà ~”.

“Đã nói không biết rồi mà lỵ! Đáng ghét! Anh bị bệnh à?”.

“Ứ! Sao anh lại có thể như vậy? Ghét chết luôn! Đồ thần kinh!”.

Cúp máy.

Chuông reo.

Nhận điện.

“Alô? Anh bị bệnh à? Đã bảo gọi nhầm số rồi! Gọi nữa người ta báo cảnh sát bây giờ!?”.

Cúp máy.

Mạc Bắc thản nhiên giơ tay làm dấu OK.

Thẩm Nam nằm úp mặt xuống sàn không nhúc nhích.

Yên lặng chép hết các số, Thẩm Nam vẫn nằm trên sàn.

Mạc Bắc ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lưng cậu.

Thẩm Nam rên lên một tiếng, nằm lên đùi Mạc Bắc, cằm đặt lên đầu gối y.

Bất ngờ bị ôm, Mạc Bắc lảo đảo một chút, tay trái chống xuống sàn giữ thăng bằng, tay phải xoa đầu cậu: “Không có việc gì! Không có việc gì!”.

Thẩm Nam cúi đầu mặc cho y xoa. Tay y nhẹ nhàng di chuyển từ đỉnh đầu lần xuống lưng cậu, ôn nhu vỗ về.

Tóc Thẩm Nam không đen hẳn, nhưng mềm, mảnh, hơi xoăn một chút, sờ rất sướng.

Tự dưng muốn dúi đầu vào đó cọ cọ ghê cơ  ~~~o(>﹏<)o~~~

“Anh là gay.”

“Ừ!”

“Anh yêu hắn.”

“Ừ!”

“Hắn chẳng tin.”

“…… Ừ!”.

Thẩm Nam ngẩng đầu nhìn y, y thuận tay xoắn xoắn tóc cậu vài vòng: “Anh có nợ hắn gì đâu.”

Thẩm Nam lại rúc đầu vào lòng y.

“Anh tưởng mình đã đối xử với hắn cực tốt.”

“Anh tự nhận thấy bản thân mình từ đầu đến kẽ móng chân cũng cực tốt nốt.”

“Ừ!”

“Nhưng mà anh không nói cho hắn biết anh thích hắn.”

“……”

“Lần đầu tiên anh nói anh thích hắn, cũng nói luôn là anh yêu hắn.”

Thẩm Nam ngẩng đầu nhe răng cười:

“Rồi sau đó chia tay luôn.”

Mạc Bắc đang vuốt vuốt tóc cậu bỗng dừng lại một lúc, rồi lại tiếp tục vuốt tiếp, rồi y vỗ về cậu:

“Làm tốt lắm.”

Thẩm Nam ngượng chín người, mặt đỏ phừng phừng, nước mắt nước mũi cũng sắp chảy tong tỏng.

Vừa bước vào nhà, Thẩm Nam đâm đầu vào phòng ngủ. Quần áo khoác cởi ra vứt đại vào một xó nào đó, nhào lên giường, ôm đầu lăn qua lăn lại,lật lên lật xuống.

Mày làm gì thế, làm gì thế, làm gì thế hả hả hả hả??? Nằm lên người cậu ta, mặc cho cậu ấy vuốt ve, sờ mó! M* nó! Cả đời này mày đã bao giờ làm nũng với ai đâu a a a a a a a a a! Mặt mũi đàn ông con trai của mày mất sạch sẽ rồi Thẩm Nam ơi là Thẩm Nam! Oa oa oa oa oa! ~~~~~

Thế nhưng cảm giác phê như con tê tê này là cái qué gì hả? Sướng muốn chết à!!!!!

Thẩm Nam cắn chăn, rơi lệ, giãy dụa.

Mày chưa thiếu giai đến mức đó chứ… TT__TT… oa…

Thẩm Nam vừa bình tĩnh lại đã chạy biến, Mạc Bắc vẫn ngồi bệt trên sàn.

Chân tê hết rồi.

Loạng choạng đứng dậy, bóp bóp hai chân, vung tay trái, vặn mình, sau đó nhìn chằm chằm vào tay phải, năm ngón tay động đậy, đều linh hoạt.

Xoa xoa mấy đầu ngón tay, vươn tay sờ đầu mình.

Chẹp, tóc cứng quá, đâm đau hết cả tay.

Trời sắp trở lạnh, mấy bộ quần áo mới chuẩn bị làm đính thêm lông thử xem, mềm mềm nè… bông bông nè…

Mạc Bắc cười ngớ ngẩn, híp mắt, tâm hồn bay tận đâu đâu. [Aida, thằng bé này sao mà đáng yêu tệ à ~~(¯﹃¯)]

Thẩm Nam cảm thấy hơi… cắn rứt lương tâm.

Mày làm cái trò gì thế này? Ôm một thằng straight tìm sự an ủi tiện thể chữa trị vết thương tâm hồn??? Đã ăn chùa uống chùa chơi chùa ở nhà người ta rồi mà còn… Quá đáng quá thể quá đi!!

Nghĩ thì nghĩ thế thôi, mỗi ngày vẫn mặt dầy chạy lên lầu như cũ.

Cần kiệm dễ nhập xa hoa, xa hoa rất khó trở nên kiệm cần. Thẩm Nam rất là khinh bỉ cái việc không chịu được hấp dẫn của mình.

Ly Ly bảo: Thẩm Nam à, nghĩ nhiều làm gì, Bắc gia vui vẻ, mày cũng sung sướng, lo gì nữa. Cậu ấy tốt chứ có phải ngốc đâu.

Thẩm Nam nói: nhưng dù gì thì tao cũng là đồng tính mà. Bộ cậu ta không thấy có vấn đề gì sao? Tao thì ngại chết đi được.

Ly Ly bảo: mày coi thường Otaku quá đấy.

Cúp điện thoại, Thẩm Nam mới nhận ra thời gian gần đây, cậu chưa xuống lầu lần nào. Cậu cũng sắp thành một thằng Otaku rồi!

Nhầm, trường hợp của cậu thì phải gọi là Hikkomori……

Sau sự kiện làm nũng rồi bỏ chạy mất tăm mất tích, mỗi lần lên lầu, Thẩm Nam đều cảm thấy ngại ngại thế nào ấy, nhưng Mạc Bắc chẳng hề nhắc lại chuyện đó lấy một câu, hồi trước như thế nào thì bây giờ vẫn như thế đó, mọi việc cứ thế im thin thít rồi lặn mất tăm.

Không thể không nói, Thẩm Nam chưa bao giờ thấy ai tế nhị đến vậy.

Lần nào ăn cơm, Thẩm Nam cũng đều không nhịn được chép miệng than thở: Mạc Bắc, cậu tốt ghê gớm, tốt nhất quả đất luôn. Ai mà lấy được cậu thì đúng là lời to.

Mạc Bắc nói: mấy cô trong thế giới thực chẳng thích em mà em cũng chẳng ưa gì họ, còn mấy em trong thế giới ảo thì chỉ muốn ghép em với một anh nào đó.

Người yêu lý tưởng đều nằm trong HDD hết.

Con m* nó, tội thật!

PS: Mình là mình suýt nghẹn lời với trình “điêu không cần diễn” của em Bắc, cũng *nín cười* với màn lăn lộn tự vấn lương tâm của bạn Nam😀

Anyway, have fun with this chap ^^!!

17 thoughts on “Rổ rá cạp được thì cạp đi – 4

  1. Mạc Bắc nói: mấy cô trong
    thế giới thực chẳng thích em
    mà em cũng chẳng ưa gì họ,
    còn mấy em trong thế giới ảo
    thì chỉ muốn ghép em với một
    anh nào đó ~~~> cau nay Bac Bac 100% la noi den hu rui, Bac Bac ma lam thu thi con j bang, de thuong the co ma, nhung tiec thay trong truyen ban ik lam cong rui >Δ<

  2. E ko ngờ a Bắc có tài lẻ nữa =)) Đọc xong mà e muốn chết cười với a =)) Khó đỡ quá =)) A tha cho trái tim của e chút bình yên với =)) Cười đến đau tim luôn =))

  3. phụttttt….

    Cái đoạn anh Bắc giả giọng nữ…..*cười lăn lộn*

    Anh Nam cư nhiên nhảy vô lòng người ta…..*nước miếng rớt*

    Đáng yêu siêu cấp luôn hà….làm người ta toét miệng cười không hà…..đáng ghét…XD😄 XD…

    Yêu cái giọng văn dễ thương này chết được….thanks nhìu nhìu

  4. “Thế nhưng cảm giác phê như con tê tê này là cái qué gì hả? Sướng muốn chết à!!!!!”
    -> dịch quá sức bá đạo >O<
    THIS IS AWESOME !!!

  5. đọc đến đoạn em Bắc than: mấy cô trong thế giới ảo chỉ muốn ghép em với 1 anh nào đó sao ta thấy vừa vui vừa tự hào sao đó, hớ hớ :-D~

    cám ơn nàng đã edit bộ này nha, *hun hun iu iu*, ta đọc từ chương 1 lận nhưng hôm nay mới com cho nàng, thứ lỗi XD~

  6. “Chăn bằng niềm, cậu ta thẳng băng có cong khúc nào đâu” => Câu này theo mình phải là ‘chăn bằng niềm tin’ chứ, *giống câu cửa miệng của mình mỗi khi không làm được gì đó*🙂
    Đọc đến đoạn bạn Bắc giả giọng nữ mà mình cười lăn bò luôn.

    • À, đó là câu cửa miệng văn phong của người dịch xD, lingsan thì hay có thói quen viết rằng “chăn bằng niềm (tin)” và bỏ chữ tin đi😄.

      Và, cám ơn Zeno đã thích truyện này.

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s