Blue – Chương 5

Blue Chapter 05

Upside Down – A*Teens
Vodpod videos no longer available.

Blue – Chương 05

Nếu không phải hai mắt cứ díu lại, Khổng Thu cũng chẳng biết giờ đã là năm giờ sáng. Đem cất camera, cậu cũng lười tắm rửa, chỉ lau sơ sơ mặt, đánh răng rửa chân sạch sẽ. Chuẩn bị đi ngủ rồi Khổng Thu mới phát hiện ra một vấn đề khá khó khăn: giờ tính sao với Blue?

“Blue, mày muốn đi vệ sinh à?” Cô y tá đã nói, hiện tại Blue không thể tự mình đi vệ sinh, cần có người hỗ trợ.

Blue kêu hai tiếng, muốn bò ra ngoài. Khổng Thu vội vàng ôm lấy nó: “Không được lộn xộn, mày đợi tao một chút.” Thấy Blue sẽ không quấy động, cậu đi đến góc nhà tìm chậu vệ sinh với cát mèo. Nghe theo lời đề nghị của y tá, cậu đã mua một cái chậu vệ sinh hai tầng, cùng với loại cát mèo thủy tinh nhìn khá là sạch sẽ. Thế mà… Sau khi Khổng Thu vất vả chuẩn bị xong, vừa quay người lại chuẩn bị ôm Blue đem đến thì nó không chút khách khí mà nhe nanh.

“Ngao ngao ngao!!!”

Âm thanh quái quỷ gì thế này? Hai tay Khổng Thu đang định vươn đến ôm bỗng cứng ngắc, bất động giữa chừng.

“Meo meo!”

Gào to một tiếng, Blue nhìn cái chậu vệ sinh *hình như* vô-cùng-khinh-bỉ, quay đầu sang chỗ khác bò đi, hướng về phía phòng toilet đối diện.

“Blue à?”

Khổng Thu hoàn hồn, vội vã tiến lên trước chặn Blue lại, rồi ôm nó đem về lại ổ mèo.

“Sao vậy? Mày không thích ư?”

“Ngao!” Chỉ là ‘không thích’ thôi á!? Blue nhìn cái chậu vệ sinh gầm gừ. Hai chân trước vùng vẫy giãy ra, nó tiếp tục bò đi, hướng đến toilet.

Khổng Thu đè người Blue xuống không cho nó bò lung tung, rồi mới nhìn về phía phòng toilet, trong đầu sinh ra một ý nghĩ quái dị: “Blue, mày muốn vào nhà vệ sinh?”

“Meo meo~”

Khổng Thu cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, cậu ôm cả ổ mèo lẫn Blue đi vào toilet. Mới vừa vào trong phòng vệ sinh, hai chân trước của Blue đã bắt đầu huơ loạn xạ: “Meo meo~ meo meo~” dáng vẻ bồn chồn nôn nóng như sợ mình sẽ tè ra ngay lập tức.

Khổng Thu bước nhanh đến trước bồn cầu, Blue kêu loạn thế khiến cậu cũng hơi hoảng. Cậu hành động theo bản năng: đặt ổ mèo xuống đất, ôm Blue ra, còn cậu ngồi lên bồn cầu, hai chân tách ra, rồi điều chỉnh tư thế của Blue sao cho mông nó nhắm thẳng vô bồn cầu.

“Meo meo~”

Khổng Thu không biết mình có hoa mắt hay không, tại sao cậu lại cảm thấy Blue dường như đang mắc cỡ ngượng ngùng?

“Meo meo…”

Khẽ kêu hai tiếng, Blue vùi đầu vào khuỷu tay Khổng Thu, tiếng nước chảy vang lên. Khổng Thu cúi đầu nhìn Blue một cách ngạc nhiên, trong lòng không khỏi trào dâng một cảm giác khó hiểu. Hình như những đồ dùng cho mèo mà cậu đã mua, không có cái nào dùng được cả.

Tiếng nước ngừng, đầu Blue giật giật mấy cái nhưng nó vẫn không chịu ngẩng lên.

“Meo~”

“Xong rồi à?” Khổng Thu vẫn ngồi yên không động đậy.

“Meo…” Cái đuôi khẽ phe phẩy, giống như muốn nói xong rồi.

Trong bụng chất đầy một đống kinh ngạc cùng khó hiểu, Khổng Thu đứng lên, xả bồn cầu. Ra khỏi nhà vệ sinh, cậu vô thức nhìn một đống đồ dùng cho mèo đang đặt ở góc nhà, hỏi: “Blue, có đói bụng không?”

“Meo meo meo! Meo meo meo!”

Blue ngẩng đầu lên, liếm miệng, liếm miệng rồi lại liếm liếm miệng, cùng lúc bụng cũng phát ra âm thanh ‘ục ục’. Khổng Thu cúi đầu, không hy vọng mà hỏi: “Muốn ăn thức ăn khô hay là đồ hộp?”

“Ngao!”

Nhếch miệng nhe răng, thái độ rõ ràng không thích.

Khổng Thu đứng ngơ ngẩn một phút, rồi quay trở về ghế sofa đặt Blue xuống, trên mặt vẽ nên một nụ cười bí hiểm: “Vậy mày muốn ăn cái gì? Sữa hay trứng gà?” Blue sẽ trả lời cậu sao?

“Meo meo meo! Meo meo meo!” Tiếng kêu thật vui, giống như muốn nói, cái gì nó cũng muốn ăn.

Cậu thật sự đã nhặt được một con mèo quá kỳ lạ. Khổng Thu xoa xoa đầu Blue: “Tao đi lấy sữa và luộc trứng cho mày.”

“Meo meo meo~ meo meo meo~” đuôi Blue vẫy vẫy, vẫy vẫy.

Ngoài mong đợi, nhưng cũng đã dự đoán trước, Blue uống hết nửa bình sữa có đường, ăn sạch một quả trứng gà, cuối cùng còn ợ lên một cái, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Mấy bịch thức ăn to đùng hay đồ hộp cho mèo nằm trong góc kia, từ đầu đến cuối Blue cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một lần.

Mèo có thể ăn trứng gà sao? Khổng Thu không biết. Cậu nghĩ mình nên chăm chú học hỏi một chút xem, làm thế nào để nuôi một con mèo thông minh như vậy. Sờ sờ Blue, Khổng Thu vô cùng mệt mỏi, giọng nói khàn khàn: “Blue, tao muốn đi ngủ, mày cũng ngoan ngoãn ngủ đi nhé, ngủ ngon.”

“Meo meo meo!”

Nhưng mà ngày này, cuộc sống của Khổng Thu đã được cộp dấu sẽ không bình lặng như trước. Vừa nghe cậu muốn đi ngủ, hai chân trước của Blue nhanh lẹ ôm chầm lấy tay của cậu, ngẩng đầu lên kêu thật to meo meo, meo meo, đôi mắt rưng rưng.

“Blue?” Có việc gì vậy? “Muốn đi vệ sinh à?”

Khổng Thu lại hoa mắt. Blue lắc lắc đầu, giãy dụa muốn tiến đến bên người cậu, ấm ức kêu lên: “Meo meo… Meo meo…” giống như muốn nói đừng bỏ rơi nó.

“Blue, tao phải ngủ, mày cũng nên ngủ đi.” Khổng Thu nói ngọt dỗ nó, nhưng tay thì vẫn ôm Blue vào lòng. Vừa đến gần Khổng Thu, Blue đã ngay lập tức cố gắng dúi đầu vào ngực cậu, hai chân cào cào lên tay cậu.

Nhìn hơn nửa ngày, Khổng Thu lờ mờ hỏi: “Blue à, mày không phải là muốn ngủ cùng với tao chứ?”

Blue ngẩng đầu, vui sướng kêu lên: “Meo meo meo~ meo meo meo~”

Khổng Thu bóp bóp cái đầu đang lơ mơ buồn ngủ của mình, đầu hàng ôm lấy Blue, trả lời lấy lệ: “Được rồi.” Cậu quá mệt mỏi, không còn sức lực mà đi dỗ dành Blue nữa.

“Meo meo… Meo meo…” Đuôi của Blue lắc qua lắc lại rất sung sướng, Khổng Thu có chút lo lắng liệu có ảnh hưởng đến chân sau của Blue hay không.

Đem Blue cùng ổ mèo đặt một bên giường, Khổng Thu thay áo ngủ nằm ở bên kia. Trùm chăn, tắt đèn, Khổng Thu vừa nhắm mắt là đã ngủ say như chết. Giữa lúc mơ mơ màng màng, cậu còn không quên tự nhắc bản thân nhất định không được xoay người đè lên Blue.

Tấm rèm cửa đã ngăn toàn bộ ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, trong phòng ngủ chỉ có một màu đen tuyền. Một con mèo ra sức dùng chân trước bò ra khỏi ổ, hướng về phía một người đang ngủ say. Đến gần, móng vuốt mèo vén cái chăn ra, tiếp tục cố gắng trườn tới. Đến khi chạm được vào thân thể của người kia, con mèo thở hắt ra, nhắm mắt lại.

Trong lúc mơ màng ngủ, Khổng Thu cảm thấy bên cạnh cậu có cái gì đó thật mềm mại. Xoay người đem khối mềm mại đó ôm vào trong lòng, cậu ngủ đến không biết trời trăng gì. Cái khối mềm mại bị cậu ôm chặt trong lồng ngực kia khẽ mở mắt, liếm liếm cằm của Khổng Thu, rồi tiếp tục nhắm mắt lại ngủ. Bên kia giường, cái ổ mèo nằm chỏng chơ ở một góc.

Tâm sự bên lề (:”>): Bước đầu ngủ chung đã thành công rồi *mắt chớp chớp*

Tuy là mèo nhưng Blue kiên quyết bắt Thu Thu phải đối xử với mình như người, không được xem anh là mèo,😄 Tội Thu Thu, bỏ ra biết bao nhiêu tiền mua đồ chăm sóc mèo mà chẳng dùng được gì trừ túi mèo ^_^;

3 thoughts on “Blue – Chương 5

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s