Blue – Chương 3

Blue - Chương 3

I See You – Leona Lewis
Vodpod videos no longer available.

Blue – Chương 03

Đến bệnh viện thú y đã là tám giờ tối, có lẽ các bác sĩ vẫn chưa tan ca. Vừa nhìn thấy Khổng Thu, cô y tá liền nở một nụ cười: “Khát vọng sống sót của con mèo này rất lớn nha. Tình trạng hiện tại so với lúc trưa đưa tới đã tốt hơn nhiều lắm.”

“Vậy thì tốt quá.” Khổng Thu thở phào nhẹ nhõm.

Vừa dẫn cậu đến phòng bệnh cách ly, cô vừa nói: “Nhưng nó vẫn chưa vượt qua giai đoạn nguy hiểm, anh chỉ có thể đứng ở cửa nhìn nó từ bên ngoài.”

“Không sao.” Theo y tá đến bên ngoài phòng bệnh, mặc cho cô làm việc, Khổng Thu một mình đứng ở cửa nhìn con mèo nhỏ nằm bên trong. Nó vẫn nằm yên bất động như vậy từ lúc cậu đi đến giờ, một chân trước đang truyền dịch.

Trên người con mèo vẫn còn dính máu, nhưng dưới ánh đèn phòng bệnh, có thể thấy được lông của nó có màu vàng ánh kim nhạt. Khổng Thu chưa từng nuôi thú cưng, nhưng trước giờ cậu chưa từng thấy qua con mèo nào có màu lông có màu vàng ánh kim như vậy. Hơn nữa, con mèo này trên trán còn có một nhúm lông màu lam rất đặc biệt, lấy mi tâm làm tâm, tản ra xung quanh theo hình rẻ quạt, nhưng mà trên trán cũng vấy máu nên hình dạng cụ thể như thế nào thì Khổng Thu vẫn chưa nhìn ra.

Thân thể nhỏ bé đó cứ phập phồng lên xuống, hô hấp rất yếu nhưng vẫn là còn thở. Qua lớp cửa cách ly, Khổng Thu nói với mèo nhỏ: “Meo meo à, mày nhất định phải khoẻ lại đó.”

Giống như nghe được tiếng nói của Khổng Thu, hai chân trước của con mèo đang nằm đó bỗng dưng cử động. Khổng Thu ngây người. Sau đó, ngay trước con mắt kinh ngạc của cậu, đôi mắt đang nhắm chặt kia khẽ giật giật, dường như định mở ra.

“Mèo nhỏ, cố lên.” Trái tim Khổng Thu bắt đầu nhảy loạn xạ. Chân trước của nó càng cử động rõ ràng hơn, làm sợi dây truyền dịch cũng rung theo, Khổng Thu không nhịn được siết chặt nắm tay, vui mừng mà la lên: “Cưng, nghe thấy tao nói gì không? Cố gắng lên, mở mắt ra nào!”

Đôi mắt mèo nhỏ cuối cùng cũng mở ra, trước tiên nhìn về hướng của Khổng Thu. Khổng Thu không phát hiện ra toàn thân mình đầy mồ hôi, tay cậu đập liên tục vào cửa kiếng, giống như cậu chính là chủ nhân của con mèo, tâm trạng cực kỳ hạnh phúc.

“Bác sĩ! Bác sĩ! Con mèo tỉnh lại rồi!” Khổng Thu hét to, gọi với ra ngoài.

“Con mèo đã tỉnh?” Một vị bác sĩ nghe thấy vội vàng chạy đến.

Khổng Thu chỉ tay vào mèo nhỏ đang nằm bên trong, kích động nói: “Nó vừa cử động, giờ còn đang mở mắt này.”

“Ah! Không thể tin được!” Bác sĩ nhìn vào bên trong, hiển nhiên cũng kinh ngạc không kém. Ông gọi thêm một y tá, đeo khẩu trang mở cửa bước vào trong.

Áp mặt vào cửa kính, Khổng Thu như một đứa trẻ nhỏ không ngừng vẫy tay với con mèo vẫn đang chăm chú nhìn cậu nãy giờ: “Mèo nhỏ, cố lên! Mày sẽ khoẻ thôi, hãy cố lên!” Đôi mắt híp lại thành một đường chỉ nhỏ vì ánh đèn chói của con mèo khẽ chớp chớp, hơi hơi chuyển động theo hành động của Khổng Thu.

Có thể do quá suy yếu, khi bác sĩ vừa tiêm thêm một mũi kim hai mắt mèo đã nhắm chặt lại. Dù rằng thời gian nó tỉnh lại không đến năm phút ngắn ngủi, Khổng Thu vẫn là rất vui vẻ. Cậu đã cứu sống một sinh mệnh – một việc khiến con người ta sung sướng vô cùng. Cứ đứng mãi ở ngoài cửa phòng cho đến khi bệnh viện đóng cửa, Khổng Thu mua mấy hộp thức ăn tốt nhất tại quầy bán đồ trong bệnh viện, nhờ cô y tá đến khi con mèo có thể ăn được thì cho nó ăn. Ngày mai cậu bắt đầu đi công tác, không thể đến thăm nó được.

“Tôi mỗi ngày sẽ gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của nó, xin nhờ mọi người giúp đỡ.”

“Anh đừng khách sáo vậy, đây là trách nhiệm của chúng tôi. Anh hãy yên tâm. Loài mèo kiên cường hơn chúng ta nghĩ rất nhiều, nó nhất định sẽ nhanh chóng khoẻ lại.”

“Cám ơn.”

Đứng bên ngoài phòng bệnh nhìn con mèo thêm vài lần nữa, Khổng Thu lái xe về nhà. Chuyện con mèo xoa dịu những tổn thương trong lòng cậu rất nhiều. Sau khi về nhà, chuẩn bị hành lý cho ngày mai, trong đầu Khổng Thu chỉ nghĩ đến hình ảnh mèo nhỏ mở mắt nhìn cậu.

Mỉm cười, hít thở sâu vài cái, trút đi những khổ sở chôn chặt trong đáy lòng, Khổng Thu kéo chăn trùm kín đầu. Nhắm mắt lại, bỗng dưng lại nghĩ đến chuyện hôm nay là ngày Dư Lạc Dương kết hôn, Khổng Thu vỗ vỗ đầu vài cái, tự ra lệnh cho mình phải nhắm mắt lại ngủ.

“Mèo nhỏ, mày nhất định phải hồi phục nhé.”

Dùng mèo để chuyển dời đi sự chú ý, Khổng Thu lặng lẽ đếm cừu. Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, cừu… cừu… Chùm lông ngay giữa trán con mèo đúng thật là màu lam, cậu còn nhớ rõ đôi mắt của nó cũng dường như cũng là màu lam nốt, vậy kêu nó là Blue đi. Blue – Lam. Không biết nó có thích không? Chắc là… thích nhỉ.

Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, cừu… cừu…

Lúc ấy đồng hồ đã chỉ 11 giờ rưỡi hơn, Khổng Thu quấn chăn mơ màng đi vào giấc ngủ. Đây là đêm đầu tiên biết Dư Lạc Dương kết hôn mà cậu ngủ nhanh như thế, cũng là đêm cậu ngủ say nhất.

“Vẻ mặt tự nhiên thêm chút, hãy tưởng tượng trước mặt cô là một biển hoa hồng bất tận, hương hoa nồng nàn lan tỏa, trong biển hoa có một viên kim cương chói sáng. Đúng rồi, tốt lắm, rất tốt. Không được cử động, cứ ở yên như vậy, như vậy.”

Không ngừng ấn nút chụp, so với lúc bình thường, Khổng Thu khi chăm chú làm việc hoàn toàn khác biệt, nghiêm túc đến nỗi không ai dám đến gần cậu. Với chiều cao 1m78, Khổng Thu có thể nói là đẹp trai theo kiểu rất cool. Ngoài giờ làm việc, tính tình cậu khá ôn hòa, nhưng dường như luôn giữ một chút khoảng cách. Tóc hơi dài tuỳ tiện xõa ra càng tôn thêm khí chất nghệ thuật động lòng người. Người trong giới thích Khổng Thu không hề ít, nhưng trái tim cậu chỉ chú ý đến một mình Dư Lạc Dương. Cuộc sống riêng tư sạch sẽ đến nỗi có thể nói, cậu là kẻ lập dị trong giới này.

“OK, nhóm tiếp theo.”

Buông tay, Khổng Thu lùi về sau hai bước, để cho chuyên viên hóa trang dặm lại son phấn cho người mẫu, trợ lý lập tức đưa ly nước cho cậu. Uống mấy ngụm nước, Khổng Thu lại tiếp tục giơ camera lên, tranh thủ lúc trang điểm thêm tìm kiếm góc chụp thích hợp.

Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên, nghe ra thì đúng là điện thoại của mình, nhưng Khổng Thu không có bất kì phản ứng gì, cậu vẫn còn đang mải mê chú ý đến người mẫu. Lúc đang làm việc, cậu chưa bao giờ tiếp điện thoại, cũng không thích bị người khác quấy rầy. Cô trợ lý vội vàng lấy di động của Khổng Thu chạy ra ngoài thay cậu nhận cuộc gọi.

“Cô Châu, mắt người mẫu Phạm phải tối thêm một chút nữa.”

“OK.”

“Đèn bên trái tiến đến gần hơn chút nữa. Tốt, được rồi.”

Nhấn nút chụp, Khổng Thu chỉ đạo người mẫu thể hiện các động tác và vẻ mặt. Người mẫu lần này là một ngôi sao lớn rất nổi tiếng, yêu cầu Khổng Thu chụp cho cô một bộ ảnh chân dung, bối cảnh lấy cả trong nhà lẫn ngoại cảnh. Cũng may, nữ minh tinh này tuy cũng mắc bệnh ‘ngôi sao’ nhưng đối với Khổng Thu cũng khá là tôn trọng, công việc tiến triển cũng thuận lợi, nếu không có chuyện gì bất ngờ, nhiều nhất hai ngày nữa Khổng Thu có thể xong việc về nước.

Ba giờ sau, Khổng Thu đã hoàn thành công việc chụp ảnh, nữ minh tinh kia còn phải đi tham gia một buổi tiệc từ thiện tối nay. Từ chối lời mời ăn tối với người phụ trách, Khổng Thu trực tiếp yêu cầu trợ lý dẫn cậu quay về khách sạn. Cậu còn muốn đem những ảnh chụp của ngày hôm nay ra chỉnh sửa lại, đem ra những tấm ảnh ưng ý nhất, tiến hành phần hậu kỳ xử lý.

Lên xe, Khổng Thu dựa vào lưng ghế nhắm nghiền lại đôi mắt mỏi mệt. Trợ lý chính quan sát vẻ mặt của cậu, do dự nói: “Ngài Khổng, buổi chiều ngài có điện thoại từ bệnh viện thú y.”

“Bệnh viện thú y?” Trong nháy mắt, đôi mắt Khổng Thu mở to. Bật người ngồi lại ngay ngắn, thôi toi rồi, mấy ngày nay bận rộn quá, cậu đã quên béng không gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của con mèo: “Họ nói gì?”

“Đầu dây bên kia là bác sĩ của bệnh viện thú y ‘Nhân Tâm’, nói rằng con mèo của ngài tạm thời không còn nguy hiểm nữa, nhưng nó chẳng chịu ăn uống gì cả. Có điều kết quả kiểm tra dạ dày của nó vẫn bình thường, nên bác sĩ dặn khi nào ngài rảnh thì hãy gọi điện lại cho ông ấy.”

Lông mày Khổng Thu nhíu chặt lại, lấy lại cái điện thoại trợ lý đang cầm, bấm số gọi.

“Bác sĩ, tôi rất xin lỗi, tôi hiện tại đang đi công tác. Mấy ngày nay quá bận nên đã quên gọi điện cho ông. Tình trạng con mèo không tốt hay sao?”

“So với lúc đem tới thì đã khá hơn nhiều lắm. Nhưng không rõ tại sao nó chẳng muốn ăn gì, cũng không chịu uống nước. Chúng tôi chỉ có thể truyền nước biển để duy trì mạng sống của nó. Nó có chút nôn nóng, luôn luôn cào lồng sắt, muốn thoát ra. Khi nào thì anh có thể trở về được?”

“Đồ hộp nó cũng không ăn sao?” Mèo không phải thích nhất thức ăn đóng hộp sao?

“Không ăn. Ngay cả ngửi cũng không ngửi lấy một cái. Chúng tôi đã kiểm tra dạ dày của nó không có bị tổn thương, nên chúng tôi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân tại sao nó không chịu ăn uống gì. Nó hiện tại tính tình cực kỳ khó chịu, không cho bất kì ai đến gần. Lúc truyền dịch phải năm người mới có thể đè giữ nó. Con vật bị tổn thương quá nặng thường sẽ mang chướng ngại tâm lý, có lẽ anh nên đến xem nó, có thể tình trạng của nó sẽ khá hơn.”

“Sao lại như thế này…” Khổng Thu trả lời, giọng nói đầy xin lỗi: “Việc của tôi vẫn chưa xong, nhanh nhất cũng phải hai ngày sau mới có thể trở về. Bác sĩ, phiền ông tìm ra biện pháp, tôi sẽ nhanh chóng quay về.”

“Được. Thật ra, con mèo đã có thể nổi giận chứng tỏ tinh thần của nó cũng khá tốt. Anh không cần quá lo lắng.”

“Cảm ơn ông.” Cúp điện thoại, Khổng Thu quay sang nói với cô trợ lý: “Cô liên lạc với người đại diện của cô Phạm, nói rằng nhà tôi có việc gấp phải quay về nhanh, hỏi khéo xem cô Phạm có thể đổi lịch sang hai ngày tới được hay không?”

“Vâng.” Trên mặt trợ lý thể hiện vẻ tò mò.

“Trước khi đi công tác tôi có nhặt được một con mèo bị thương, hiện tại nó đã không còn nguy hiểm, nhưng tình trạng của nó không được tốt lắm.”

Cô trợ lý trẻ tuổi gật đầu ra vẻ đã rõ: “Ngài Khổng thật là giàu lòng yêu thương nha, chỉ là một con mèo nhặt được mà còn quan tâm như thế.”

Khổng Thu chỉ mỉm cười, không giải thích gì. Cậu quan tâm đến con mèo nọ như vậy, bởi vì nó có ý nghĩa đặc biệt với cậu. Nếu không phải ngay ngày đó nhặt được con mèo này, cậu cũng sẽ chẳng quan tâm như vậy.

Trong bệnh viện thú y, con mèo vừa mới khôi phục một chút đã mở miệng gào rống nổi giận với y tá: “Meo meo meo!!! Meo meo!!”

“Ngoan nào, nghe lời đi, chủ mày sẽ nhanh quay về thôi mà. Mày phải nhanh chóng khoẻ lại thì mới có thể đứng dậy theo chủ mày về nhà chứ.” Giống như đi lừa con nít, bác sĩ nháy mắt với các y tá, vài người cùng lúc đưa tay đè con mèo, bác sĩ nhanh tay lẹ mắt chích kim tiêm vào chân trước của con mèo, rồi nhanh chóng dán băng keo cố định lại.

Con mèo giãy giụa rồi ngừng lại, không còn gào thét tức giận, các bác sĩ cùng y tá nhanh chóng buông tay, vội vàng rời khỏi phòng bệnh, đóng cửa lại. Bị trói ở trên giường, đầu đeo vòng E (1), con mèo không còn cố gắng rút kim ra như lúc trước mà ngoan ngoãn nằm yên một chỗ, rên lên vài tiếng meo meo khe khẽ.

“Phù, không thể tin được, nó thế mà có thể yên lặng được.” Bác sĩ lau đi mồ hôi trên trán, đứng ngoài cửa than thở.

Một nam y tá cười nói: “Hay là nghe được chủ nó sẽ mau quay về, cho nên nó mới bình tĩnh lại.”

“Nó mà thông minh vậy sao? Nếu là chó thì còn có thể.” Bác sĩ cũng không tin, phẩy tay bỏ đi.

“Tôi thấy nó thật sự thông minh mà.” Nữ y tá đi phía sau phản đối.

“Meo ~ meo ~” trong phòng bệnh, con mèo cô đơn bị bỏ rơi đáng thương rên rỉ, trong đôi mắt xanh lam kia tràn đầy ủy khuất.

Chú thích:

(1) Vòng E: hay còn gọi là Elizabethan collar, một loại vòng cổ cho động vật có hình nón để nó không liếm được lông. Trông nó như thế này:

Elizabethan Collar

Tâm sự bên lề (:”>): Blue đã tỉnh rùi, chương sau sẽ theo Thu Thu về nhà đó nha ^^v

7 thoughts on “Blue – Chương 3

  1. Pingback: Blue – Announcement « Dạ Thảo

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s