Mạc Vong Quy

莫忘归 – Mạc Vong Quy

Tác giả: Sắc Như Không.
Chuyển ngữ: công cụ CCP và QT.
Hiệu chỉnh: Sa Thủy.
Cố vấn: Mộc Khương.
Quà dành tặng cho Luck Fox từ Sa Thủy.
“Món quà rất nhỏ, làm vội vàng, đến phút cuối mới tìm thấy truyện này,
bi thán, nhẹ như tơ, luyến lưu day dứt. Fox đừng chê..”.

Hãy cùng xem truyện và nghe Mạc Vong Quy
Ở nơi đâu, cũng “Đừng quên về” nhé!

————————-

“Ngày xửa ngày xưa, từ lâu rất lâu rồi có một ngọn núi, trên ngọn núi đó có một ngôi miếu, trong miếu có một lão hòa thượng đang ngồi, kể chuyện xưa tích cũ cho các tiểu hòa thượng nghe, chuyện là như thế này … Chuyện xưa kể rằng …”

“Phu tử (1), những chuyện xưa này tất cả đều nhàm chán vô cùng, chúng con đều không thích nghe đâu”.

“Hay .. hay là …phu tử, người đổi chuyện khác, kể chuyện khác cho chúng con nghe đi …”

“Xin người giảng lại, xin người giảng lại …”

“ Giảng lại ư? Chi bằng người nói cho chúng con nghe truyền thuyết xưa về khối “Mạc vong quy”(2) đi có được không?”

“Mạc vong quy” nằm cách mấy dặm bên ngoài tiểu thôn, là một khối kỳ nham tọa trên mặt đất, nếu xếp đặt nó trên giường, thì lớn lớn nhỏ nhỏ cũng giống như hình dáng người đang ngồi đó chờ đợi, người trong thôn làng nói rằng nó là một tảng đá thật kỳ lạ, bởi vì theo như các bậc lão nhân trong thôn truyền nhau kể lại rằng, nó tồn tại đã vạn năm mà không thay đổi, kinh qua muôn sự đổi dời mà bất di.

Tảng đá ấy kiên định tồn tại như thế, nên người trong thôn nhất nhất đều cho rằng nó là một hòn đá nhân duyên, truyền thuyết nói chỉ cần đến đây trước khi bái đường kết tóc, mà nằm bên nó,  phu thê ân ái, hòa hợp, sẽ bạch đầu giai lão.

Hơn nữa, không biết là từ bao giờ, trên khối thạch nham ấy đã có ai đó khắc lên ba chữ – Mạc vong quy.

Và không có ai hiểu được ba chữ ấy đích thực có nghĩa là gì, cũng không rõ chính xác là ai đã khắc ba chữ ấy, người trong thôn tự nhiên coi đó là thần tích còn lưu lại đến nay.

Tiểu thôn nằm ở vị trí ít người lai vãng, xung quanh bốn bề chỉ toàn là núi, khung cảnh sơn minh thủy tú, động lòng người, khách du nhàn đến nơi đây tham quan đặt cho chốn này một cái tên gọi là Vọng Diêu Thôn. Trong thôn có một thư viện nhỏ, ngày thường nông gia đều đi làm ruộng và đem mấy đứa nhỏ trong nhà gửi  ở đây, vốn không trông mong cho bọn chúng đọc sách khảo thủ công dang làm rạng rỡ tổ tông mà chỉ mong mấy đứa nó không nghịch ngợm, gây sự chung quanh gặp phải rắc rối là tốt lắm rồi.

Nơi viện tử ấy chỉ có một giáo thư, đồng thời cũng là lão sư, tuổi tác đã lớn, mắt như hoa liễu, bộ râu khẽ rung rung, bộ dáng lúc nào cũng cười cười tủm tỉm, hòa ái dễ gần, bọn trẻ nhỏ yêu thích hắn vô cùng,  và việc thích thú nhất chính là mỗi ngày quá giờ ngọ, tụ tập lại dưới tàng cây, níu áo phu tử nghe kể chuyện xưa.

Phu tử chính là khi còn trẻ, đã vân du dạo bước khắp nơi, đi qua không ít chốn, những câu chuyện xưa người kể luôn có ý tứ mới mẻ ngập tràn thú vị, nghe đến trăm lần cũng không chán, làm bọn trẻ ngồi nghe đến mê mẩn.

“Phu tử, câu chuyện xưa về “Mạc vong quy”, ngài có biết hay không?”. Một tiểu hài đồng tò mò hỏi.

Phu tử cười cười, nếp nhăn nơi khóe mắt khẽ động, đôi mắt nheo nheo lại: “Có biết, có biết chứ, đây là câu chuyện đã xảy ra trước đây thật lâu, rất là lâu rồi …”

“Trước đây, nơi này cũng là một thôn nhỏ, “Mạc vong quy” tại đó cũng không hẳn là một khối thạch nham, chỗ ấy có một thư sinh cư ngụ, mẫu thân của hắn vì sinh khó nên sau khi sinh hắn xong thì qua đời, cũng vì thế mà thể trạng của hắn từ nhỏ đã yếu ớt, nhiều bệnh, dù muốn cũng khó lòng xuất môn, chỉ có thể thông qua đọc thi thư để tìm hiểu về thiên hạ, nhân tình thế thái.

Năm hắn mười tám tuổi, phụ thân cũng qua đời, lưu lại cho hắn một gian phòng nhỏ với sự cô đơn tịch mịch, từ đó mỗi ngày hắn thường hướng lên trời cao, nói một câu – Ước gì có người nào đó cùng ta trò chuyện, thì tốt quá nhỉ!”

Một đứa bé gái đầu búi củ hành nghe đến đó không nhịn được ngắt lời “A, con biết rồi, là Bồ Tát nghe được lời khẩn cầu của thư sinh ấy liền hiển linh, đúng không ạ?”

Bọn nhỏ nghe xong đều đồng lòng đưa ánh mắt nhìn về phía vị tiên sinh, phu tử khẽ cười mà gật đầu, tay khẽ sờ chùm râu mép.

“Có điều, bất quá là, người nghe thấy nỗi lòng của hắn lại không phải là Bồ Tát, mà là một thần tiên”.

“Là thần tiên?”

“Đúng, trên trời cao có một thần tiên rất ham chơi, y thích ngao du ngoạn mỹ cảnh mọi nơi, mà khắp chốn ở tiên gia y đều đã ngoạn chán chê rồi, thế là y đến nhân gian ngoạn nhạc. Ngày hôm ấy đúng lúc y đằng vân trên không trung đi ngang qua tiểu thôn thì nghe được lời ấy của thư sinh nọ, vì tò mò mà dừng lại rồi hạ xuống trước mặt thư sinh”.

Nói đến đây, phu tử dừng lại,  có chút do dự, ánh mắt nhìn về một phương xa xăm, trong đôi mắt tựa hồ như đang ẩn chứa điều gì..

Đám nhi tử không hiểu, nhằm hướng phu tử, giật giật vạt áo mà cật vấn y: “Phu tử, sao người không kể tiếp đi?”

“Ừ …”, khẽ thu hồi tầm mắt, phu tử nhẹ lắc đầu không đáp, mà tiếp tục kể câu chuyện xưa còn đang bỏ dở.

“Đã có người nguyện ý cùng mình trò chuyện, thư sinh kia thực sự rất vui mừng, cũng không hỏi đến thân phận người mới đến, liền mời người vào phòng. Thần tiên, y nhìn thấy thư sinh mi mục thanh tú, đơn thuần thiện lương, trông giống như một con thỏ trắng nhỏ mềm mại, đáng yêu, y càng nhìn càng cảm thấy thích thú”.

“Hai người cùng đối ẩm thưởng trà xanh, ngồi trong gian phòng nhỏ cùng nói chuyện trời đất, tán gẫu chuyện thế gian, câu chuyện càng lúc càng hăng say”. Nói xong, trên môi phu tử khẽ vang lên hai tiếng cười. “Thật sự là dễ chịu vô cùng”.

“Vậy còn sau đó thì sao, phu tử?”

Sau đó à? Sau đó thần tiên nhận ra con người thư sinh này thực sự rất đa tài, hiểu biết sâu rộng, người như thế lại chẳng thể bước chân khỏi chốn hẻo lánh này mà du ngoạn, thật sự đáng tiếc bao nhiêu. Thế là, y liền nghĩ ra một biện pháp, cứ mỗi lần đằng vân giá vũ phiêu bạt du ngoạn, sau mỗi chuyến đi như thế sẽ trở về kể lại cho thư sinh nghe những câu chuyện về nơi đó, rồi đàm đạo cùng hắn, coi như bù lại việc hắn không thể xuất môn.

“Cái này là như vậy sao, thần tiên quả thật đúng là người tốt mà”. Một cậu bé gật gật đầu nói.

Ai ngờ, phu tử lại lắc lắc đầu mà nói: “Hoàn toàn không phải vậy, có là thần tiên hắn cũng có tư tâm, hắn không cam lòng lúc nào cũng ở bên kề cận thư sinh, bởi vì, hắn rất là ham chơi!”.

“A, lại là như thế này sao? Còn thư sinh kia thì sao, hắn cũng đồng ý?”

“Có, hắn đồng ý”. Nói đến đây, phu tử khe khẽ thở dài “ Bất tri bất giác, bọn họ đối với việc này có sự ăn ý, mỗi năm cứ cuối mỗi quý lại gặp mặt nhau một lần, mỗi lần ấy thần tiên lại ngụ lại nơi nhà thư sinh ba ngày …”

“Thần tiên có thói quen, mỗi khi y đến trước cửa hiên nhà của thư sinh, đều có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi thơm thanh nhã của chén trà hương, hơn nữa, còn có thể nhìn thấy thư sinh mỉm cười ôn nhu, ngồi ở cửa mà nói với hắn rằng “Ngươi đã tới rồi!”. Sau đó, hai người cùng nhau vào nhà chính là một phen tâm tình, có đôi khi còn vừa chơi cờ vừa đàm luận, thực là thích ý vô cùng”.

“Mà hết ba ngày, thần tiên lại muốn ra đi, khi ấy thư sinh người ấy hắn sẽ nói :” Đi đường nhớ thật cẩn thận, đừng quên về, nhé!”.

“A, nguyên lai là người thư sinh kia sợ thần tiên sẽ quên ước định thời gian”.. Một tiểu hài tử như bừng tỉnh chợt hiểu ra.

Đứa trẻ khác dường như lại có vẻ không giải thích nổi: “Không phải nói thần tiên đã thành thói quen rồi sao?”

Phu tử nghe thấy lời nói ấy, cười khẽ mà sờ sờ lên đầu của nó, mà nói: “Thư sinh ấy vốn quả thật rất thông minh, trong lời nói ý tứ ấy của thần tiên hắn đã sớm hiểu được rằng cá tính của y là mê luyến ham chơi, nên mượn lời ấy mà nhắc nhở,  chỉ hy vọng rằng thần tiên sẽ không quên hắn … Nhưng thần tiên, y đúng là vẫn không thể hiểu hết được những nỗi khổ tâm kia…”. Lời vừa dứt, lại một trận thở dài thoát ra.

“Có một năm, vào mùa thu, thần tiên rong chơi đến kinh thành, phát hiện ra trong thành thật nhiều là nhiều những đồ vật và nơi chốn làm lòng người khó dứt, cái tính ham chơi của y lại nổi lên, nhất thời không kìm nén nổi mà đã quên mất thời gian, bỏ lỡ cả ngày ước định vốn đã thành lệ giữa y và thư sinh, mà đến tận tiết xuân, lúc này mới nhớ ra mà vội vã quay trở về … vào một buổi chiều tối muộn”.

Câu chuyện xưa đến đây tạm ngừng lại, mà bọn trẻ cũng chẳng hề nói câu gì, tất cả cùng đợi phu tử tiếp tục dòng suy tư.

Mãi thật lâu, thật lâu sau, phu tử khẽ hít một hơi thở sâu mà tiếp tục nói : “Khi thần tiên, y quay trở về, điều đầu tiên y thấy, chính là thư sinh người ấy, hắn khoác hờ một chiếc áo ngồi ở khung cửa trước nhà, từng bông, từng bông tuyết trắng rơi nhẹ vương trên tóc, cũng khẽ khàng đọng xuống thân, mà hắn không hề phát hiện, nhẹ nhàng mà ho khan từng trận, sắc mặt tái nhợt, khuôn mặt tiều tụy vô cùng”.

“Nguyên là, có kẻ quên ngày ước định, còn thư sinh hắn cứ một lòng một dạ đợi chờ, đợi chờ đã qua ba tháng hơn, mỗi ngày, dù cho mưa to, gió lớn, cũng không vì thế mà không thôi chờ đợi”.

“Như vậy, thư sinh nhất định là rất chán ghét thần tiên kia, đã quên hẹn lâu như thế, còn hại hắn nhiễm bệnh đến vậy …”, một đứa bé oán giận nói.

Phu tử nghe thế, mỉm cười mà phủ định đáp án đó: “Không hề có, khi thần tiên bước lên thềm, nhìn thấy y, thư sinh vô lực mà khẽ mỉm cười, hắn ngã vào lòng thần tiên, đối với thần tiên mà nói: “Ngươi đã đến rồi … Lần sau nữa, nhớ phải quay về, nhé!”

Bọn nhỏ nghe xong, không nhịn được mà phùng cái miệng nhỏ nhắn lên, cứ đôi mặt nhìn nhau, sau đó có người hỏi: “Phu tử, rồi sau đó thế nào nữa?”

Phu tử hít vào một tiếng, tay khẽ đưa lên chạm vào chòm râu mà chậm rãi đứng lên, rồi cũng làm cho bọn nhỏ hiểu được, câu chuyện xưa hôm nay tới đây là kết thúc.

“Về sau, chung quy lại, thư sinh vốn là không qua khỏi mùa đông năm ấy, duyên phận của hắn với thần tiên kia, đến đó là hết”.

“A, phu tử, người gạt người, người còn chưa nói, tảng đá “Mạc vong quy” kia là từ đâu mà tới!”

“Hay chính là, thư sinh kia trước khi chết, chẳng lẽ không nói với thần tiên câu gì sao?”

“Đúng vậy, thần tiên chẳng lẽ không có chút áy náy nào hay sao?”

“Phu tử, phu tử …”

“Ha hả”, phu tử không đáp lời, đứng dậy lặng lẽ rảo hướng về nhà: “Hôm nay muộn rồi, kể đến đây thôi, các con mau về nhà đi thôi”.

“Phu tử, người hẹp hòi”.

“A ..”

Phu tử cất bước trở về nhà, nhà của y ở đâu ư? Là ở mấy dặm bên ngoài thôn nhỏ ấy, đứng bên cửa sổ mà ngó ra ngoài xem, có thể thấy “Mạc vong quy”, y cười khẽ mà bước đến nhà nhưng không vào cửa, mà tiếp tục cất gót nhẹ thẳng tới trước tảng thạch nham “Mạc vong quy” kia.

Dừng cước bộ đứng trước khối kỳ nham, y nhìn đến không rời, trên nét cười hiện ra vài phần nhu hòa, ôn nhu mà chạm khắp thạch nham, ý cười càng lúc càng thêm sâu nặng.

“Mạc vong quy” là từ đâu mà đến?

Sau khi thư sinh qua đời, bởi khi còn sống, dám luyến lưu đến thượng tiên, phạm phải luật cấm của trời đất, nên bị trừng phạt, tương kỳ rằng hồn phách hóa thành nham thạch vĩnh viễn lưu lại nơi chốn này.

Mà con người ấy, trước khi chết đã nói cái gì?

Người ấy đã nói : “Mấy ngày nay, cám ơn ngươi đã ở bên ta làm bạn, ta … thích ngươi vô cùng, ta cũng biết rằng ngươi cùng ta thì cảm thấy vô cùng nhàm chán, nay, ta ra đi rồi, ngươi có thể không cần trở về tiểu thôn này lần nữa”.

Thần tiên không cảm thấy day dứt chút nào hết sao?

—-  Không, thần tiên cảm thấy lòng tràn ngập hối hận, y chính là nếu biết sẽ như vậy, tuyệt đối sẽ không làm thế, y hận chính mình lấy bạc tình đổi lấy thâm tình, để chính mình cứ thế hại chết người mình yêu thương.

“ … Trách không được, hồng trần, thế nhân vì sao chích tiện uyên ương bất tiện tiên” (thà nguyện làm uyên ương chứ không nguyện làm tiên)

Phu tử một tay cất sau lưng, một tay khẽ phất qua, nhất thời một cơn gió nổi lên, đến khi cơn gió dừng lại, đứng ở trước thạch nham “Mạc vong quy”, từ một phu tử tuổi trung niên đã biến thành một nam tử tóc dài tiêu sái, tuổi trẻ anh tuấn, hắn mi mục như đang cười, một đôi mắt đào hoa đầy mê hoặc tràn ngập chân thành cùng thâm tình nhìn  tha thiết không rời về phía “Mạc vong quy”, một chút cũng không nguyện bỏ.

“Tiểu Dục, ta biết ngươi sợ cô đơn tịch mịch, nên ta tới nơi này cùng ngươi … bất quá lần này, ngươi không cần phải lo lắng ta sẽ không trở về nữa, lần này dù cho có thế nào, ta cũng sẽ không hề rời đi nữa..”

Ôi thế nhân, người trần gian chỉ là người trần mắt thịt mà thôi, ông trời vốn ghen ghét lương duyên,  cũng không suy nghĩ lại, dẫu có ngăn lương duyên thì chính mình cũng là người hữu duyên thôi …..

Kết thúc.

—————————–
(1): Phu tử: thầy

(2): Mạc vong quy: Đừng quên về


29 thoughts on “Mạc Vong Quy

  1. Pingback: Đam mỹ (hoàn) | Kurokochii

  2. Pingback: [Tác giả] Sắc Như Không | Kurokochii

  3. Pingback: Các tác phẩm của Sắc Như Không | Summerbreeze

  4. Pingback: Đam mỹ edit hoàn | Thủy Tĩnh Các

  5. Pingback: Đoản Văn « Phi Vũ Các

  6. haizzzz,câu chuyện cảm động lắm

    con người thường hối tiếc những hạnh phúc tưởng chừng nhỏ nhoi ,nhưng deen61 khi mất rồi mới thấy hối tiếc soa không nhận ra sớm hơn

  7. Pingback: = Các Tác Phẩm của Sắc Như Không = « +-. Hồng Lâu Các .-+

  8. Pingback: Mạc vong quy | A little place just only for us to listen our love songs together ..

  9. Khi đọc chúng ta đều cảm thấy tiếc, hắn cũng tiếc. Con ngừoi đôi lúc cũng sẽ quên về, có khi chỉ là một khắc có khi là cả đời, quả thật ko thể trách ai cả. Tiếc vì những giây phút quên về, tớ thấy thật vô nghĩa…Làm một con ngừoi thuật lại câu chuyện cũ, làm một cây si trồng truớc mảnh đất đã khô cằn, làm một trái tim chỉ hoài niệm quá khứ,…Cứ hiện hữu và kể về lỗi lầm của mình…Vì thế chúng ta đều cảm thấy tiếc, tiếc cho sự chân tình đến quá sớm và sự chân tình đã quá muộn…cứ như song hành cứ như thế cho dù là kết thúc hay bắt đầu đều ko một lần có thể giao nhau
    Dù sao đoản văn cũng ra hay cảm ơn bạn nhiều..

  10. Hôm nay sang nhà Thủy là muốn tìm một chốn bình yên tĩnh lại. Mình có nhiều bạn lắm, nhiều chỗ để than thở lắm, nhưng để tìm một góc kín nào đó ngồi lại, sao khó quá Thủy ơi.
    Thì mình dừng lại đây, nơi những người biết mình sẽ không tìm đến được, để đặt vào đây một câu hỏi: Sao những điều tốt đẹp không dừng lại? Sao cứ phải chạy đi? Sao con người cứ phải đuổi theo cái chữ hạnh phúc?
    Hạnh phúc là tạm thời, không phải mãi mãi và cứ phải đuổi theo, phải giữ gìn, phải nâng niu…. phải lắm thứ quá, tại sao không dừng lại, con người có lúc phải mệt mỏi chứ, tại sao cứ bắt họ gồng mãi lên thế?
    Mạc Vong Quy… có người đã nói với Lẳng: dù thế nào cũng phải cho nhau đường trở về.
    Nhưng bây giờ thì Lẳng chán rồi, chán tìm về và chán cho người ta trở về. Chán nói, chán nghe…. đến khi nào lời nói cũng tuột qua tai như nước đổ lá khoai, ấy là khi Lẳng biết sức chịu đựng đã lên vạch Sos và cái tính điên điên lại trỗi dậy và… có lẽ lại một lần nữa “cầm bát nước hắt đi”… Haizzzzz

    Cảm ơn câu truyện mà Thủy đã làm nhé, Lẳng thích nội dung và yêu cách hành văn mượt mà của Thủy quá.

    • Mình chỉ nghĩ đơn giản, vì chúng ta là con người mà. Sinh thể vốn phức tạp, ích kỷ, mà cũng mâu thuẫn hơn bất kỳ giống loài nào. Hình như trong một bài viết nào đó bên nhà Lẳng, Lưu Quang, mình đã từng viết ra rằng, kiếp sau Lưu Quang à, xin chớ làm người ..

      Nếu cho mình chọn, mình chọn không là gì cả. Về cái này, mình với Mộc Khương hoàn toàn đối lập nhau. Lựa chọn tin tưởng hay không tin tưởng, tĩnh hay động .. đều khác biệt.

      *giang rộng cánh tay, ôm ôm Lẳng. Uống nước nhé, mình sẽ đi pha chút trà cho. Mình thích trà, trà xanh, trà chát .. Có màu, có vị, có hương, mà lại thanh nhã nhẹ nhàng*

      Mình đã từ bỏ rồi, chuyện làm bến đỗ cho một ai đó. Vì mình chỉ có thể làm một người khách nhàn du lười biếng, chứ chẳng thể làm một chủ nhà tốt, một bến đợi để mỗi khi người động lòng, sẽ quay về. Nếu trên bước đường đời xuôi ngược, đi ngang qua nhau, tri kỷ bất nan tầm. Nhưng tri kỷ cũng không thể có nghĩa là có thể trọn đời sống với nhau. Vậy chứ, mình đang theo đuổi và đang chờ đợi điều gì khi mà chính mình cũng không tin tưởng sự thiên trường địa cửu? Cũng chưa hiểu cảm giác thế nào là yêu thương đến độ muốn từ bỏ và hy sinh tất cả cho một người .. Mình hiểu rõ rằng, chưa trải qua một cảm giác gì, một nỗi đau gì thì không thể có quyền phán xét gì về những người đã trải qua sự đớn đau đó rồi.

      Mình nghĩ, thứ vốn dĩ thay đổi và dễ thay đổi nhất, cũng chính là thứ mà đôi khi vững bền nhất, tâm cùng tình cảm của con người. Có lẽ ở lứa tuổi của mình và Lẳng là đã có thể chẳng những nhận ra , mà còn cảm nhận được sâu sắc và rõ rệt điều đó.

      Nên Mạc Vong Quy cũng vĩnh viễn chỉ là sự tiếc nhớ. Một người vĩnh viễn chờ đợi, một kẻ vĩnh viễn chẳng thể đáp lời …

      Mình cũng chọn nơi này để cất giữ lại những thứ mình biết, sẽ chẳng có mấy ai dạo bước đến. Nhìn những dòng Lẳng viết bên nhà, cũng như ở đây, mình – một kẻ ngoài cuộc cũng có thể cảm nhận rõ ràng sự xáo trộn-chẳng-hề-nhỏ, cùng một sự chán ngán nho nhỏ đang hiện hữu.

      Nên cứ nói đi, nói đi .. Hôm nay, Lẳng sẽ nói, mình sẽ nghe, cùng với một ấm trà hương, được không?

      • Tớ đọc rep cmt của Sa Thủy từ chiều qua, 17min sau khi cậu bấm posting… Tớ đã loay hoay một lúc rồi quyết định đóng lap, dọn dẹp về sớm. Và, ừ, lại đến một góc nhỏ ngồi tới khi nhá nhem.
        Tối qua tớ cũng log vào, ngồi im lặng… Có nhiều điều tớ cũng muốn nói, nhưng Sa Thủy đã nói rồi, hơn nữa bên bình trà, có lẽ tớ chỉ muốn được nắm tay.
        Sa Thủy nói đúng, tuổi chúng mình có lẽ đã đủ cảm nhận xót xa về cái vô nghĩa của tình cảm con người, tựa lòng sóng dưới đáy sông – lúc rất đầy mà lúc thì rất mỏng… Chính bản thân tớ cũng đôi lúc thật tệ, thật khó chấp nhận.
        Tớ cũng chưa nghĩ ra sắp tới tớ sẽ làm gì để sắp xếp lại sự lộn xộn và rạn vỡ này, có lẽ, lại đời thời gian trả lời thôi. Khi mệt mỏi người ta nên ngồi im đúng không?
        Vậy đấy, ừ, Mạc Vong Quy… có còn cần thiết nữa không?
        “Mệt quá cái thân ta này, tìm đến một chốn nghỉ ngơi… mệt quá đôi chân ta này…”

        • Vậy mình xin một chỗ nhé, mình cũng chẳng làm gì đâu, sẽ ở đó châm trà và nghe hai bạn truyện trò…

          Nhắm mắt, thời gian trôi … chợt nhớ “Thu điếu” quá thôi!

          Mộc Khương.

  11. Mãi đến giờ mới phản hồi, có muộn không Sa Thủy Vũ?

    Mỗi lần nhìn thấy truyện là nhớ đến câu “Người ơi gặp gỡ làm chi …!”

    – Nếu một lần nữa quay ngược thời gian, thư sinh ơi, anh có chọn thay đổi không?
    – Thần tiên nọ à, anh còn hững hờ không?

    Câu trả lời là không, dù sao đi nữa thư sinh vẫn mãi đợi vị thần tiên kia… bóng hình yếu ớt, lẻ loi… nhói lòng!

    Nhưng thời gian không thể quay trở lại dù cho vị ấy có là thần tiên đi nữa, bao năm rồi tượng đá ấy vẫn đứng đấy, vẫn có một con người kể lại một câu chuyện xưa, một nụ cười buồn…. !

    “Người ơi, gặp gỡ làm chi… chẳng biết có duyên gì hay không!”

    Một câu chuyện buồn.

  12. Pingback: List đoản văn theo tên tác giả « Viễn Phương

  13. Vẫn chỉ là một câu, “người ta chỉ biết quý những gì quan trọng với mình khi đã mất đi nó”🙂

  14. Pingback: List Truyện Đam Mỹ « Bạch Dạ Hành

  15. Pingback: TRUYỆN ĐANG ĐỌC « nganhoa

  16. Cám ơn bạn đã edit truyện ;”D.
    Bản thân mình rất có hảo cảm với văn của Sắc Như Không. Truyện ngắn này bảo “có gì” thì cũng không “có gì” lắm nhưng là một câu chuyện gây được cảm xúc cùng với giọng văn và lối dẫn thật mượt ;’D

    • ^_^

      Mình có tuyển tập văn của chị, nhưng chùng xuống nhiều hơn với đoản văn này.

      Nó thực ra, chẳng có gì đâu, chỉ là muốn nói, chân tình, nhu tình, thâm tình, nếu như để lỡ, ngàn vạn lần sẽ chẳng thể quay lại, dù có dùng cả đời để hối tiếc cũng không thể quay ngược bánh xe thời gian …

      Nên, nếu có điều mình muốn làm, cứ làm, để ngày mai không hối hận ..

      Mình rất thích đọc những lời bình của Rei, thật đấy. Ở bên Phỉ Thúy, bên nhà Như Cầm, và còn nhiều nơi nữa …

      Thân..

      Sa Thủy.

    • Ừ, có là thánh thần, cũng chẳng thể nào ước được tình cảm của mình, cũng chẳng thể nào đoán định được những hậu quả của hành động chính bản thân vô tình gây nên. Dù không cố ý, nhưng người đã lấy vô tình đổi lấy hữu tình, để rồi cuối cùng, chỉ còn lại một mình người với nỗi cô đơn ngàn vạn năm, một mình ở bên linh hồn người còn lại. Linh hồn người còn lại trong tảng đá, có khi nào cũng bất lực muốn nói mà không thể nói, chỉ có thể khắc hằn trong lòng mình đậm sâu dòng chữ “Đừng quên về” hay không…

      Cám ơn Phong Nguyệt Hàn, mình rất vui ^^.

      Sa Thủy.

  17. Pingback: Đoản Văn « Động Màn Tơ

  18. Pingback: LIST ĐAM MỸ | A Ly

  19. Truyện hay quá, cám ơn 2 bạn mần truyện
    Thật tiếc cho vị thần tiên ham chơi, cuối cùng bỏ lỡ một tấm chân tình. Hoa trôi hữu ý nước chảy vô tình, khúc đầu truyện đẹp vậy mà…nghe đá tên Mạc Vong Quy,tự nhiên mình có cảm giác chia ly rồi, hóa ra quả giống Hòn vọng phu mà.

  20. @Fox : ^^ … ôm lại ha.

    @Mộc Khương: Sa Thủy thích tấm hình đó, thích lắm, cảm giác rất hợp. Nếu cứ để như vậy mà không đổi cũng không sao hết.

    Đúng là Mộc Khương mà, cười nhẹ.

  21. Pingback: Đam mỹ tiểu thuyết « Động Màn Tơ

  22. Xin lỗi vì đến giờ mới sang nhận quà của Sa Thủy,
    …Ở nơi đâu cũng ”Đừng quên về” nhé!
    Cuối cùng thì ngọn gió cũng tìm về được nơi bình yên…
    Nhẹ nhàng, bi thán mà đi vào lòng người, cảm ơn Sa Thủy và Mộc Khương nhiều lắm *ôm cả hai người thật chặt nhé*><

Nhắn gửi...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s